Sunday, December 1, 2013

Thưa với Thầy Cô cũ


T/g: Nguyễn Thị Ngọc Chs NQ K7

  Sáng nay một người bạn học cùng lớp gọi sang thăm, chúng tôi nói với nhau về lần Hội Ngộ Ngô Quyền 2011 sắp tới. Từ khi biết tin Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền sẽ thực hiện Đặc San “NGÔ QUYỀN, MỘT THỜI ĐỂ THƯƠNG ĐỂ NHỚ” tôi đã muốn viết lên những kỷ niệm về Thầy Cô, bè bạn mà hãy còn ngần ngại vì tôi cũng chưa từng viết văn bao giờ. Thế nhưng cuộc nói chuyện sáng nay khiến tôi cảm thấy có gì đó xôn xao trong lòng thôi thúc tôi hãy viết và đừng ngần ngại nữa. Cũng may là hạn gửi bài đã được dời lại thêm một thời gian.

   Đã hơn 40 năm từ khi tôi rời xa mái trường Ngô Quyền thân yêu, bạn bè mỗi người mỗi ngã. Cuộc sống như dòng nước cuốn trôi chúng ta đi mãi, đi mãi. Nếu có ai đó trong chúng ta đã từng ấy năm chưa một lần trở về hội ngộ, xin các bạn đừng trách họ vì tôi tin rằng dù ở nơi chân trời góc bể nào thì trong một góc của trái tim mỗi học sinh Ngô Quyền vẫn lưu lại hình ảnh trường xưa, lớp cũ có Thầy Cô kính yêu, bạn bè thân thiết. Đó là những ngày tháng đẹp nhất của một thời tuổi trẻ không thể nào quên...


     Mới tuần trước đây thôi, mấy người quen nhờ tôi chỉ dùm bài toán, trong lúc nhắc lại một số kiến thức về toán học bỗng dưng tôi lại thấy nhớ  những Thầy Cô dạy toán của mình… Tôi vốn dỡ toán, cho đến bây giờ tôi hãy còn nhớ như in những bài làm môn toán bị Thầy Nguyễn Thất Hiệp phê chữ “dốt” . Tôi có thể nhớ lại rất rõ một chữ “dốt” đỏ chói bên lề tờ giấy học trò, nét chữ nghiêm nghị… cũng nghiêm nghị giống như Thầy khi đứng trước những đứa học trò dỡ toán như tôi. Nhưng thưa Thầy, nhờ chữ “dốt” Thầy phê mà chúng em mắc cỡ với bạn bè nên càng ráng học cho giỏi hơn .

   Thầy Cô của chúng ta ngày xưa vốn dĩ rất nghiêm khắc với học trò nhưng trong sự nghiêm khắc đó còn chứa đựng cả trách nhiệm và tình thương. Thầy Cô đã dạy dỗ chúng ta bằng tất cả tâm huyết nhờ vậy chúng ta mới có đủ vốn kiến thức cần thiết khi đối mặt với cuộc sống có rất nhiều khó khăn từ bấy lâu nay. Cho nên, ngày hôm nay nếu có một đứa học trò nào đến trước Thầy Cô và thưa rằng Thầy (hoặc Cô) là người thầy giỏi nhất mà em đã từng biết thì xin Thầy (hoặc Cô) hãy tin rằng đó là lời nói thật lòng cùng với sự tri ân muốn bày tỏ cùng Thầy Cô.

Cho dù ngày nay chúng em đã đi qua gần hết một đời người nhưng mỗi lần được nói với nhau về các Thầy Cô chúng em vẫn một niềm yêu kính và biết ơn… Những kỷ niệm về tình thầy trò tôi viết ra ở đây chắc chẳn chỉ là một phần rất nhỏ nhưng mong sao sẽ là chỗ khơi nguồn để cho dòng hồi ức về Trường xưa, lớp cũ về Thầy Cô, bè bạn được tuôn trào trong mỗi chúng ta. Bạn sẽ kể về Cô Hà Bích Loan với những bài giảng Truyện Kiều rất hay làm cho chúng ta thêm yêu tiếng Việt trong sáng và trữ tình phải không? Bạn sẽ kể về giờ Sử Địa của Thầy Dương Hòa Huân đã từng làm cho chúng ta yêu mến biết bao mảnh đất Tổ Quốc Việt Nam với trang sử hơn 4000 năm dòng giống Lạc Hồng? Bạn sẽ kể về giờ Anh văn rất là sư phạm của Cô Phan Thị Tốt không để cho lũ học trò ngồi chống cằm mơ mộng mà phải chú ý tròn môi, cong lưỡi đọc Tiếng Anh cho đúng. Bây giờ sống trên đất Mỹ học nói Tiếng Anh càng khó thì lại càng nhớ đến Cô.  Hay bạn sẽ kể về Cô Tiêu Quý Huê trong giờ Vạn Vật vì đám học trò lười biếng không chịu học bài lại còn bướng bỉnh khiến Cô đành phải trừng trị cả lớp con số “0” để nhớ đời? Và bạn sẽ còn kể về nhiều Thầy Cô khác nữa phải không? Rồi từng mảnh ký ức của chúng ta đem ghép lại, kết nối những yêu thương hướng về Trường xưa để nhớ  mãi công ơn của Thầy Cô, nhớ mãi những năm tháng tươi đẹp của tuổi học trò, những năm tháng không thể nào quên…

Nguyễn Thị Ngọc - Chs NQ khóa 7 (1962-1969)

No comments:

Post a Comment