Sunday, October 19, 2014

Trên Chuyến Tàu Cánh Ngầm.... _T/g Hà Thị Thu Thủy



Đây là lần đầu tiên tôi bước chân xuống chiếc tàu cánh ngầm mặc dù phương tiện bằng đường thủy đã có hơn 10 năm nay. Tôi cứ liên tưởng chiếc tàu phải chạy ngầm dưới nước như tên gọi nhưng không phải thế; tôi buồn cười cho ý nghĩ ngây ngô của mình. Tàu Cánh Ngầm cũng chỉ lớn bằng chiếc tàu đánh cá mà tôi đã chẳng đặng đừng đi trên đó khi rời bỏ quê nhỏ của tôi chạy nạn vào một ngày của tháng 4/1975. Vì dành riêng cho khách du lịch nên tàu cánh ngầm được thiết bị thanh lịch và sạch sẽ với những băng ghế nệm sơn phết màu sắc thật đẹp mắt.

Mỗi ngày có 3 chuyến khứ hồi giữa SG và VT. Chúng tôi đã mua vé trước đó 1 giờ đồng hồ tại phòng vé ngay bến Bạch Đằng, sau khi đã hỏi cặn kẽ giờ đi và giờ về trong ngày. Trong khi chờ đợi giờ lên tàu, chúng tôi rảo quanh con phố Nguyễn Huệ gần đó, rồi ghé qua hiệu sách lớn trên con phố, vừa đi vừa nghĩ rằng sự chen lấn lên tàu mà một số người không ý thức sẽ làm cho chuyến thưởng ngoạn của chúng tôi mất hết ý nghĩa.

Đúng giờ ấn định, tiếng nói của cô xướng ngôn viên phát ra từ loa phát thanh báo cho biết chuyến tàu sắp khởi hành, chúng tôi phấn khởi bước theo đoàn người xuống tàu. Trình vé xong, tôi xuống tàu đảo mắt nhìn quanh để quan sát số lượng người đi bằng đường thủy, thấy cũng khá đông, có lẽ mọi người thường dùng phương tiện này để đến thành phố biển VT trong những ngày cuối tuần. Chúng tôi được hai cô tiếp viên nhã nhặn hướng dẫn ngồi vào hai ghế định sẵn trên vé. Trước mặt chúng tôi là boong tàu có 30 chỗ ngồi, hai bên là những khoảng trống có lan can rộng hơn 1 mét rưởi. Du khách được tự do ra lan can, đứng thưởng ngoạn phong cảnh và đón những luồng gió mát của biển sông. Phòng của chúng tôi có khoảng 60 ghế và đằng sau tôi là phòng nhỏ dành cho dịch vụ nước uống và nhân viên sửa chữa.

Tàu có máy lạnh nên chúng tôi cảm giác dễ chịu, thư thả ngắm nhìn quang cảnh bên ngoài xuyên qua những cửa sổ lớn bằng kính. Nhưng gió mát của sông biển tạo ra trong lúc tàu thay đổi vận tốc lướt nhanh trên mặt nước đã khiến chúng tôi đổi ý rời chỗ ngồi ra đứng ngoài lan can với một vài du khách trong ánh nắng dịu của cuối tháng 9. Tôi hít thở thật sâu để tận hưởng không khí trong lành của sông nước. Chúng tôi đang ngự trị trong khoảng không gian riêng của mình, và đón nhận niềm hạnh phúc tuyệt đỉnh trong ngày nghỉ ngơi cuối tuần thật quý giá.

Đột nhiên tiếng ồn ào của dăm ba đứa trẻ con khoảng 13, 16 tuổi láo nháo đàng sau làm chúng tôi đặc biệt lưu ý. Chúng tiến đến lan can lễ phép xin chúng tôi chỗ để được nhìn ngắm bên ngoài, tôi đứng nghiêng người trụt về đàng sau để nhường cho chỗ bọn trẻ. Nghe lũ trẻ nói chuyện với nhau bằng giọng Huế giọng Nam lẫn lộn, tôi đoán chừng chúng được ai đó bảo trợ bao vé cho đi chơi vì vé tàu không phải ít tiền. Nhìn những khuôn mặt ngây thơ của những bé gái non dại trong độ tuổi mới lớn thật đáng yêu, tôi lắng nghe hai bé gái trong những đứa có giọng Huế thật ngọt ngào:

- "... nhìn cảnh ni nhớ quê mình quá, nhớ ba mạ quá, quê tau cũng có sông nước và cây cối bao quanh, giữa nước ngọt của sông và nước mặn của biển, có 3 màu nước rõ rệt, quê tau cũng thế ! ..." .
- "..nhìn cảnh ni nhớ mạ lắm vì mạ chết đuối bỏ con lang thang....."

Tôi xúc động vô cùng và muốn tò mò tìm hiểu các bé nên gợi chuyện hỏi thăm từng đứa. Mỗi đứa một lời kể, kể cho chúng tôi nghe là chúng lìa quê mẹ tận miền Trung trong hoàn cảnh thiếu thốn khổ cực để vào Sài Gòn, có đứa vào cùng bố mẹ, có đứa mồ côi mẹ thất thểu ngoài đường kiếm sống. Tất cả cùng thuê nhà chung, sống chung với nhau trong thành phố. Điều đặc biệt tôi ghi nhận qua cách nói chuyện của chúng chứng tỏ chúng biết yêu thương giúp đỡ và chia sẻ lẫn nhau trong cuộc sống. Có lẽ chúng nó hiểu lẫn nhau vì cùng một hoàn cảnh ngặt nghèo nên đã giúp chúng nó biểu lộ mạnh mẽ sự hợp quần trong nghĩa tình đồng loại. Trong số các bé, có đứa vẫn còn đi học bổ túc một buổi trong ngày, có đứa đã nghỉ học. Công việc tất bật hằng ngày của chúng nó là bán hoa dạo trên các đường phố cầm từng cánh hoa hồng nhung được bọc trong một ống giấy bóng có hoa văn nổi thật đẹp mắt. Chúng thường bán về đêm ở những nơi có quán xá đông khách sang trọng mà chính tôi nhìn thấy đôi lần một vài bé gái mặc váy xanh, áo trắng tươm tất như bộ đồ đồng phục đến trường, mang trong tay một giỏ hoa, mời mọc khách qua đường mua hoa.

Chúng giải thích thêm là chúng khởi hành đi bán hoa vào lúc 4 giờ chiều đến mãi 2 giờ khuya mới về đến nhà. Khách của chúng là những cặp tình nhân khắn khít bên nhau, thường các đấng nam nhi chẳng đặng đừng mua tặng người yêu khi chúng nó mời mọc mua những cánh hồng nhung. Đó là kinh nghiệm bán hoa của lũ trẻ.

Điều khiến tâm tôi xao động nhất khi biết bọn trẻ đi chơi dưới sự dìu dắt của một người có tấm lòng nhân ái. Chúng cho biết, ông là một Việt Kiều, thường đến quán ăn uống một mình trong nhiều ngày qua, ông trò chuyện hỏi han với chúng và ngỏ ý mời cả bọn bán hoa dạo gồm khoảng 20 đứa đi du lịch trong ngày, ăn uống thỏa thích, rồi còn hứa dắt chúng đi sắm quần áo. Hình như tôi đã nhìn thấy bóng dáng của một người đàn ông trong độ tuổi trung niên giữa tiếng cười nói, đùa giỡn của lũ trẻ trước khi qua chặng soát vé để xuống tàu.

Chuyến du lịch bằng tàu cánh ngầm đã đưa chúng tôi đến VT nghỉ ngơi cuối tuần thật hạnh phúc nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc về những đứa trẻ cùng cảnh ngộ ngặt nghèo, bương chải ngoài đời quá sớm và cảm phục con người nhân hậu đó có tấm lòng rộng mở; mang niềm vui đến cho mọi người dù chỉ là sự tốn kém ít ỏi và một việc làm nhỏ nhoi nhưng đã dành khoảng thời gian riêng tư để nghĩ đến một việc làm cho đồng loại, cho số phận của các em nhỏ trong hoàn cảnh thiếu thốn và thương đám trẻ phải tự kiếm sống trong tuổi đời còn non dại. Thế mới thấy, trong bất kỳ hoàn cảnh nào của con người - sự sống và sự biết chia sẻ - cả hai yếu tố hòa hợp sẽ đem lại hạnh phúc biết dường nào !



http://www.ninh-hoa.com/httt-TrenTauCanhNgam.htm

No comments:

Post a Comment