Thursday, December 11, 2014

Hai cộng nô Lo-Diễn-Đức-Hơi Và Thạch-Được-Lang-Sùng ra sức triệt hạ Cờ Vàng


quandannambo says:

cờ vàng
không thễ gây hại cho bọn việt gian cộng sản
vậy tại sao
bọn chúng lại cố sức đuỗi theo cờ vàng ra tận nước ngoài đễ truy sát?
*
đơn giản chĩ vì chúng sợ

*
cờ vàng là chứng nhân
cho
tội ác lịch sử của bọn chúng
vì vậy
còn cờ vàng thì bọn chúng hiện nguyên hình là thú dử

*
chĩ khi nào
cờ vàng bị tuyệt diệt
thì khi ấy bọn chúng mới có thễ đội lốt người
đễ
lừa bịp thế giới

*
nếu còn cờ vàng
thì
bọn chúng phãi giữ nguyên hình dạng 4 chân
*
đó là lý do
tại sao việt cộng phãi tiêu diệt cờ vàng với bất cứ giá nào
*
cờ vàng

băng đảng tội ác việt cộng

nước với lửa
hai bên không thễ dung nhau

*
cờ vàng đã thất thế
chĩ nhờ có thế giới tự do
mới
tránh được cuộc truy sát của việt cộng
*
một điều chắc chắn
là chĩ
khi nào thế giới tự do sụp đỗ
thì
khi ấy cờ vàng mới bị hũy diệt
*
thế giới tự do còn đứng vững
thì
bọn việt gian cộng sản đừng có nằm mơ*

##############################################################
UncleFox says:

Trong các ngày lễ lớn, việc chào cờ, hát quốc ca, mặc niệm … nhất định không thể thiếu . Còn những dịp hội hè, thể thao, ra mắt sách vv… nếu ban tổ chức muốn làm nghi lễ trên để tỏ lòng tôn trọng, nhớ ơn cha anh đã bỏ mình vì Chính Nghĩa Quốc Gia thì cũng làđiều đáng khuyến khích … Cớ sao anh Thạch Đạt Lang lại không vui ?

_ "Một chuyện lợi dụng lá cờ để trình diễn tinh thần chống cộng khác là chuyện vợ chồng ông Vũ Văn Tùng, chủ tịch văn bút VNHN đi họp văn bút quốc tế năm 2013 đã cắm 1 lá cờ vàng, 1 lá cờ Mỹ nhỏ trên mặt bàn trước mặt mình, trong khi tất cả thành viên quốc gia khác đều không có biểu tượng nào của nước họ" (Thạch Đạt Lang)

Vợ chồng ông Vũ Văn Tùng đi họp Văn Bút Quốc Tế với lá cờ Vàng trên bàn trước mặt là việc đương nhiên, bắt buộc . Bởi vì sau 30/04/1975 thì VNCH qua CĐNVQGHN vẫn là đại diện chính thức của Văn Bút Việt Nam . Nếu ông Tùng không trưng cờ Vàng thì thiên hạ sẽ tưởng nhầm ông đại diện cho Văn Bút Việt … Cộng thì còn nhục nhã nào hơn ?

Thôi, anh Thạch Đạt Lang kiếm lý do nào khả dĩ thuyết phục hơn đi . Chứ viết kiểu này mãi coi chừng sẽ bị chết danh Ông Bình Vôi đấy nhé !


###############################################################

Nguyễn Trọng Dân says:

Thưa,

Xin mọi người trong và ngoài nước hãy đoàn kết dưới ngọn Cờ Vàng – quyết tâm thành lập chính thể Việt Nam Cộng Hòa cho tương lai dân tộc.

Chính thể Việt Nam Cộng Hòa và cờ Vàng không những có đầy đủ tư cách pháp lý về toàn vẹn lãnh thổ , mà còn cưu mang tinh thần TỰ DO- DÂN CHỦ CÔNG BẰNG

Chính thể Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ chấp nhận thõa hiệp với cộng sản trong nền đa nguyên dân chủ và sẽ đưa đảng Cộng Sản ra trước Pháp Lý của nhân loại về tội ác Đấu Tố Diệt Chủng

Cờ Vàng không đại diện cho bất cứ đảng phái chính trị nào mà chỉ đại diện cho khát vọng bất khuất , kiên trì cho TỰ DO-DÂN CHỦ VÀ CÔNG BẰNG của người dân- và lịch sử sẽ chứng minh điều đó khi đến ngày tổng tuyển cử tương lai

Mọi hình thức hay mọi luận điệu phỉ báng hay không thừa nhận Cờ Vàng điều là những đường lối đấu tranh lầm lẫn ngu xuẫn và bịp bợm xa rời với sự đoàn kết sẳn có của người dân như chúng ta

Cờ Vàng là của toàn thể người Việt Nam , không phải của người Việt Hải Ngoại mà thôi. Xin đừng lầm lẫn

Người dân trong nước đã không thể cầm được cờ Vàng vì Cộng Sản bắt bớ bắn giết tù tội.

Hãy đấu tranh để ngọn cờ Vàng của người dân được trở về với người dân

Trải qua 40 năm bền bỉ đấu tranh chống Cộng không ngừng , Cờ Vàng chúng ta đang dần dần trở thành hy vọng duy nhất – sức mạnh đối lập vững chắc nhất trước độc tại tàn bạo cộng sản và đương nhiên, cộng sản phải run sợ và tìm cách bôi bác chia rẽ hoặc làm dao động niềm tin của chúng ta

Không có một tổ chức đối lập nào , một đảng phái đối lập nào có thể hiệu triệu vạn con tim cùng một lúc ở trong nước cũng như ở hải ngoại nhanh mạnh như ngọn cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa

Xin mọi người hãy vững tin vì ánh sáng của lương tâm , sức mạnh của chính nghĩa mà chúng ta đứng dưới ngọn cờ Vàng quyết tâm đeo đuổi bấy lâu đang hé sáng dần dần trong tâm thức của mọi người , lung linh phản chiếu niềm hy vọng dành lại chính quyền cho người dân từ tay cộng sản trong nay mai

Hãy ôm chặt cờ Vàng vào lòng và cầu nguyện cho một tương lai Việt Nam Cộng Hòa Cờ Vàng phất phới với Tự Do- Dân Chủ- Công Bằng và Thịnh Vượng

In God We Trust

Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm!
Kính Tất Cả Các Bạn Đọc

Nguyễn Trọng Dân

################################################################################


Cờ vàng: Biểu tượng – Mục Đích – Phương tiện – Sự lạm dụng


T/g Thạch Đạt Lang

Biểu tượng là hình ảnh, vật thể của một nhóm người, một cộng đồng dân tộc, một phong trào, đảng phái hay quốc gia…Biểu tượng có thể được hình thành từ quá khứ hay nhằm đặt mục tiêu cho tương lai.

Trên phương diện quốc gia, biểu tượng luôn luôn là một lá cờ. Những hình ảnh, màu sắc của lá cờ phản ánh đặc tính cũng như sự thành lập đất nước, dân tộc đó.

Trong phạm vi bài viết này, xin được bỏ qua phần ý nghĩa, chỉ bàn đến những diễn biến chung quanh biểu tượng của Việt Nam Cộng Hòa sau ngày 30 tháng 4-1975: – Cờ vàng ba sọc đỏ

Cờ vàng được chính thức sử dụng từ ngày 02.06.1948 bởi Chính phủ lâm thời quốc gia Việt Nam của Thủ tướng Nguyễn Văn Xuân. Khi hiệp định Geneve được ký kết, chia đôi Việt Nam thành 2 quốc gia riêng biệt, cờ vàng trở thành quốc kỳ của Việt Nam Cộng Hòa từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam.

Khi cộng sản dùng vũ lực chiếm được miền Nam vào tháng 4 năm 1975, lá cờ vàng đã theo làn sóng người Việt tị nạn cộng sản đến nhiều nước trên thế giới như Mỹ, Úc, Canada, Đức, Pháp.., trở thành biểu tượng của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản sinh sống tại những nơi đó.

Dù chế độ VNCH không còn, biểu tượng của chế độ vẫn tồn tại trong lòng của hầu hết người Việt hải ngoại, bởi họ biết rằng suốt 21 năm từ 1954 đến 1975, máu của hàng triệu thanh niên miền Nam đã đổ ra để bảo vệ lá cờ.

Hình ảnh hào hùng của ngày dựng lại lá cờ vàng trên cổ thành Quảng Trị ngày 16.09.1972 của những người lính VNCH thuộc tiểu đoàn 6 TQLC đã làm chẩy nước mắt vui mừng, cảm động của nhiều người tham dự trận chiến khủng khiếp qua 68 ngày dai dẳng tranh nhau từng thước đất, căn nhà…

Bài hát Cờ bay trên thành phố Quảng Trị được sáng tác trong dịp này.

Từ tháng tư năm 1975 đến khoảng giữa thập niên 80, thời kỳ người Việt tị nạn CS còn đang bận bịu đối mặt với cuộc sống mới nơi xứ lạ, quê người, với học hành, công việc, ổn định đời sống, người Việt tị nạn chưa tập họp thành những cộng đồng rõ rệt, cờ vàng chưa trở thành biểu tượng rõ ràng trong sinh hoạt.

Khi cuộc sống của đa số người Việt bắt đầu an bình, sung túc, cộng đồng người Việt hải ngoại dần dần hình thành ở nhiều nơi như Orange County, San José, Houston, Washington…, cờ vàng trở nên không thể thiếu trong sinh hoạt cộng đồng.

Việc giữ lại biểu tượng thiêng liêng, trân quý đó là việc nên làm, nó nhắc nhở các thế hệ mai sau tại hải ngoại, mãi mãi biết đến công ơn, xương máu, mồ hôi, nước mắt của cha anh đã đổ xuống để giữ vững tự do cho miền Nam suốt 21 năm.

Biểu tượng đó trở thành nền tảng tinh thần cho tự do, dân chủ, cần phải được gìn giữ một cách trân trọng, chỉ nên sử dụng trong những dịp lễ lớn, những sinh hoạt chính trị quan trọng, không thể đem phô trương một cách bừa bãi bất cứ nơi đâu như ở đại nhạc hội, ra mắt sách, cầu siêu, giảng đạo trong nhà thờ, chùa chiền…

Thế nhưng không biết từ bao giờ, nghi thức – chào quốc kỳ, hát quốc ca, phút mặc niệm các chiến sĩ VNCH đã bỏ mình vì tổ quốc, những đồng bào bỏ thây nơi biển Đông hay trong rừng rậm biên giời, trên con đường chạy trốn chế độ cộng sản…- trở nên gần như thông lệ trong bất cứ sinh hoạt nào, dù là sinh hoạt chính trị, văn hóa, văn nghệ, thể thao…

Không có văn bản chính thức hoặc điều luật nào được ghi lại rõ ràng trên giấy trắng, mực đen, bắt buộc phải thực hành những nghi thức trên trong các sinh hoạt cộng đồng. Tuy nhiên, thiếu nghi thức đó, mọi sinh hoạt dù diễn tiến chẳng có ngôn từ, hành động tuyên truyền cho CSVN, hoặc biểu lộ nào đó của ban tổ chức, người tham dự dính dáng đến chế độ cộng sản cũng dễ dàng bị chụp mũ, vu khống là thân cộng hay nặng nề hơn là của cộng sản.

Biểu tượng thiêng liêng đó từ từ bị lợi dụng cho những mục đích xấu xa, hoặc những trình diễn lố bịch, trơ trẽn. Biểu tượng trở thành phương tiện cho nhiều người đánh phá những người khác chính kiến, không chống cộng theo khuôn mẫu họ đặt ra.

Chuyện trình diễn xẩy ra vào cuối thập niên 90 qua thế kỷ đầu thế kỷ 21, đó là chuyện phủ cờ vàng cho người chết, đột nhiên bộc phát rôm rả với đầy đủ nghi thức cho những người từng là cựu quân nhân quân lực VNCH, công chức chế độ…, mặc dầu những người này chết trên giường bệnh, chết già, hay bị tai nạn, cũng như không hề có công trạng gì với chế độ cộng hòa miền Nam VN. Một chuyện từ 1975 đến khoảng cuối thập niên 80 chưa hề có.

Nếu tâm nguyện của người chết là được quấn lá cờ vàng lên thân xác khi chôn cất hoặc hỏa thiêu thì ta nên tôn trọng, nhưng nghi lễ cử hành lại thường nhằm mục đích làm hãnh diện, vênh vang người sống nhiều hơn là cho người chết.

Xốn mắt với chuyện ruồi bu này, thi sĩ Nguyễn Ngọc Trân, cựu thiếu úy Biệt Động Quân ờ xứ Vạn Hồ, tiểu bang Minesota sáng tác bài thơ – Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ như sau:

Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ.
Xác thân này đâu chết cho quê hương?
Súng gươm xưa đã bỏ lại chiến trường!
Thân chiến bại nhục nhằn nơi đất khách!
Hơn nửa đời đã tan rồi khí phách.
Nhớ bạn bè nằm xuống nghĩ mà đau!
Không quan tài cờ phủ giữa chiến hào,
Máu thịt đã thấm vào lòng đất mẹ.
Bao năm trời bao nhiêu người trai trẻ,
Chết không cần cờ phủ vẫn uy nghi.
Khi nằm xuống bạn nào đã lo chi?
Chỉ ước muốn thân này dâng đất nước,
Ta giờ đây đã tàn bao mơ ước!
Chuyện ngày xưa chỉ còn thấy trong mơ.
Ngày về quê càng lúc cứ xa mờ,
Thời gian vẫn lạnh lùng theo năm tháng.
Tuổi càng cao lòng càng nghe mặn đắng!
Xót thân này khi chết bỏ lại đây!
Nơi xứ người bạn hữu chẳng còn ai?
Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ.

Bài thơ này được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc. Trả lời phỏng vấn của báo Người Việt, ông Trân cho biết bài thơ được sáng tác khi thấy những hình ảnh phủ cờ tùm lum, làm mất giá trị thiêng liêng của lá cờ.

Cựu Thiếu Úy Nguyễn Ngọc Trân, tác giả bài thơ "Khi tôi chết cờ vàng xin đừng phủ". (Hình: Nguyễn Ngọc Trân cung cấp)

Khi nghị quyết 36 của CSVN được ký vào năm 2004, một số người càng có thêm lý do để gây sức ép, lèo lái cộng đồng theo ý họ. Bất cứ chuyện gì họ cũng có thể viện lý do chống nghị quyết 36.

Chỉ cần có hay không có sự hiện diện lá cờ vàng người ta dễ dàng vu khống, chụp mũ nhau là cộng sản hoặc chứng minh ta là người chống cộng triệt để. Ranh giới ý thức Quốc-Cộng qua đó gói gọn trong sự có mặt của lá cờ như một định lý. Định lý này có thể khiến nhiều người liên tưởng đến một sự việc bi thảm do cộng sản VN gây ra trong thời kỳ 1945-1954, đó là việc họ bắt, giết nhiều người dân vô tội chỉ vì những người này mặc quần áo bằng vải popeline trắng mà nơi mép vải có những sọc nhỏ có 3 màu xanh, trắng, đỏ. Họ kết tội những người này là gián điệp hoặc tay sai cho Pháp, những sọc nhỏ 3 màu là dấu hiệu nhận ra nhau, đó là biểu tượng của lá cờ Pháp.


Một chuyện lợi dụng lá cờ để trình diễn tinh thần chống cộng khác là chuyện vợ chồng ông Vũ Văn Tùng, chủ tịch văn bút VNHN đi họp văn bút quốc tế năm 2013 đã cắm 1 lá cờ vàng, 1 lá cờ Mỹ nhỏ trên mặt bàn trước mặt mình, trong khi tất cả thành viên quốc gia khác đều không có biểu tượng nào của nước họ.

Một số người lúc nào cũng dương cao lá cờ vàng, đòi hỏi giải thể chế độ cộng sản VN, dân chủ hóa đất nước, tự do cho người dân nhưng không chấp nhận những người do hoàn cảnh đất nước, sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, bị kềm kẹp, tuyên truyền sai lạc về VNCH nay ý thức được sự tồn vong của dân tộc đứng lên đòi hỏi tự do, dân chủ cho Việt Nam ngay trong lòng chế độ CS. Hô hô hào, kêu gọi tẩy chay những người như Bùi Tín, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải…khi những người này được cộng sản thả ra và trục xuất khỏi Việt Nam vì áp lực của quốc tế.

Họ dùng cờ vàng làm biểu tượng của tự do, dân chủ, nhưng đồng thời họ nhân danh tự do, dân chủ để chống lại chính nó.


Cuộc chiến tranh Quốc-Cộng đã chấm dứt gần 40 năm, dù muốn hay không người Việt quốc gia phải nhận rằng chúng ta đã thua người cộng sản trong trận chiến 1954-1975.

Ngày hôm nay, nếu người Việt quốc gia còn muốn tiếp tục chiến đấu chống lại chế độ cộng sản thì phải hiểu rằng cuộc chiến đấu mới này là chiến đấu cho tự do, dân chủ cho cả nước chứ không phải chiến đấu để cắm lại lá cờ vàng trên thành phố Sài gòn hay một nơi nào khác trên đất nước VN.

Cuộc chiến đấu đó đòi hỏi toàn lực của người dân mà lực lượng chính vẫn là quốc nội, lực lượng ở hải ngoại chỉ có thể làm nhiệm vụ yểm trợ. Khi chế độ cộng sản VN sụp đổ, việc chọn lá cờ nào cho cả nước sẽ do toàn dân quyết định thông qua quốc hội.

Có làm được việc yểm trợ một cách hữu hiệu thì biểu tượng cờ vàng mới có ý nghĩa thiêng liêng, xương máu của hàng triệu thanh niên miền Nam đổ xuống suốt 21 năm từ 1954 đến 1975 mới không uổng phí và anh linh của họ cũng sẽ được mãn nguyện.

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt


Source:

http://www.danchimviet.info/archives/92173/co-vang-bieu-tuong-muc-dich-phuong-tien-su-lam-dung/2014/12

################################################################################


Những chiếc bình vôi hải ngoại

T/g Thạch Đạt Lang

Truyện Ông Bình Vôi của cụ Phan Khôi có những đoạn diễn tả về cái bình, cách thức cho vôi vào bình cũng như lý do tại sao chiếc bình vôi đó ( có thời ) được tôn thờ trang trọng như sau:

Nhà tôi, hồi bà nội tôi còn sống; có cái bình vôi hạng sang ấy. Mỗi khi mua vôi ở chợ về, bà tôi ngồi tỉ mỉ lấy cái chìa quệt vôi nhét vào miệng nó, gọi là ‘cho Ông Bình ăn’. Và lâu lâu lại tắp thêm cái miệng nó một lần, hóa nên cái miệng càng ngày càng chêu vêu ra.

Thứ bình vôi thường, dùng chìa bằng tre, những thứ bình vôi sang, bao giờ cũng dùng chìa bằng sắt, ở thân cái chìa đôi khi lại có đeo một lưỡi dao để rọc trầu.

Nhà khác thế nào tôi không biết, còn nhà tôi, tối lại, bà tôi cứ rút cái chìa ra để ra một nơi khác. Làm như thế, bà tôi cắt nghĩa rằng ‘Ông’ sẽ mách cho mình, mà nếu để cái chìa lấp cái miệng thì không mách được.

Lúc đó nhà tôi có một cái trang thờ Tam vị; ở giữa là Phúc đức chính thần, hai bên là Thổ công và Táo công. Hễ cái bình vôi nào bị thải ra thì bà tôi bảo đem đặt trên cái trang ấy, thờ nhân thể.

Sự thờ phượng như thế, không phải chỉ riêng một nhà tôi đâu. Cả làng, nhà nào có bình vôi thải ra, cũng đều đem đặt trên các tường thành đình hoặc chùa; như thế, người ta cho rằng thờ ‘Ông Bình’ đó.

Cái bình vôi, tại sao lại gọi bằng ‘Ông’? Đọc từ đầu đến đây, bạn đọc đã biết. Ở vùng quê chúng tôi, mà có lẽ cả nước Việt Nam cũng vậy, vật gì nó có thể hại mình được thì gọi bằng ‘ông’, vật gì nó to hay sống lâu năm thì cũng gọi bằng ‘ông’.


Con cọp ăn thịt mình được, gọi bằng ‘Ông cọp’, con khỉ phá hoa màu mình được, gọi bằng ‘Ông trưởng’, con chuột, cắn quần áo của mình được, gọi bằng ‘Ông tí’. Cái đầu rau, dùng năm mười năm mới thay cái khác, gọi bằng ‘Ông núc’, cái che, đường kính của nó có khi gần đến một mét, gọi bằng ‘Ông che’. Người Việt Nam về sau thế nào chưa biết, chứ về trước, hễ vật gì làm hại được hoặc lớn hơn, hoặc nhỏ, vật gì sống lâu và to xác thì gọi bằng ‘Ông’ để tỏ lòng tôn kính, sùng bái."

Khi ánh sáng Mác-Lê chưa soi rọi tới những vùng sâu, vùng xa, các ngõ ngách đen tối đầy dẫy những áp bức, bất công, nhân loại còn chửa thành người, một số người theo tập tục mê tín, dị đoan của ông bà, không vứt bình vôi đi mà đem vào để chung trong bàn thờ, bởi đơn giản họ chỉ nghĩ cái gì sống lâu, to lớn thì được gọi là ông, mà hễ là ông thì phải thờ, phải tôn kính… Số này không phải là ít.
Đến năm 18 tuổi, tuổi trưởng thành của nhận thức, thấy được sự vô lý, nhảm nhí trong việc thờ cúng các Ông Bình Vôi, cụ Phan Khôi và các bạn cùng tuổi đã đi qua các chùa, đình nơi có các thờ ông bình vôi, hất tất cả các ông này xuống đất như ông kể dưới đây:

„Năm tôi mười tám tuổi, tôi không tin nữa. Một đêm mùa hè, gió Nam như bão, sáng trăng mờ mờ, tôi rủ mấy thằng bạn cùng lứa tuổi với tôi đi chơi dọc đường cái làng, đi qua đình và chùa, bao nhiêu ‘Ông bình vôi’ thờ trên tường thành chúng tôi đều hất một loạt xuống đất cả. Sao lại làm như thế? Chúng tôi cứ làm như thế, không cần có lý luận. Nhưng, vài hôm sau, trở lại xem, không biết là do tay ai, thấy đều đặt lại tề chỉnh trên tường thành".

Điều này chứng tỏ rằng trong một một thời gian nào đó, khi sự kém hiểu biết, u mê còn bao trùm xã hội, con người dễ dàng tin theo những điều nhảm nhí, phản khoa học.

Ngày hôm nay, chiếc bình vôi, những tưởng đã đi vào quá khứ, chìm trong quên lãng vì ở hải ngoại không còn mấy ai ăn trầu nữa, ai ngờ người ta vẫn thấy những chiếc bình vôi xuất hiện đây đó, tuy không nhiều nhưng đặc biệt vẫn khuấy động được sinh hoạt của người Việt, nhất là ở Hoa Kỳ.

Nguyên do những xáo động đó là do những cái bình vôi, những vật có óc, không bao giờ hiểu được giá trị thật sư của mình nhưng chỉ muốn người ta tôn thờ, quý trọng và nghe lời mách của mình.

Ở vào thời đại mà mọi sinh hoạt, biến động, tin tức của thế giới được truyền đi với tốc độ nhanh như ánh sáng qua điện thoại, internet…, mọi hình ảnh, âm thanh được thu thập , chuyển tải, lưu giữ khắp mọi nơi thì những lời mách với những suy nghĩ khô cứng, những ảo tưởng về giá trị cao quý của ông bình vôi đã trở thành lố bịch, kệch cỡm nếu không muốn nói là gây nên những tác động ngược làm cho bình vôi càng trở nên thừa thãi, vô ích.

Nhà thơ Lê Đạt trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm cũng đã sáng tác một bài thơ nói về ông bình vôi như sau:

"Ông bình vôi"
Những kiếp người sống lâu trăm tuổi
Y như một cái bình vôi
Càng sống càng tồi
Càng sống càng bé lại…
Những chiếc bình vôi không còn giá trị như thế chỉ nên đem vứt đi, không đáng bàn tới.

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt

Source:

http://www.danchimviet.info/archives/91973/nhung-chiec-binh-voi-hai-ngoai/2014/11


#######################################################################

TOCODA says:
02/12/2014 at 10:07


Ông Bình Vôi Thạch Đạt Lang

Tác giả đã thiếu thành thật khi viết : “Theo dõi, quan sát, tìm hiểu những tranh cãi ồn ào mấy tuần qua ở hải ngoại chung quanh đề tài Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và lá cờ vàng ba sọc đỏ…” để tỏ ra mình vô tư. Thật sự thì TĐL chẳng “quan sát” mà đã viết ít nhất cũng 2 “còm” và đã bị 8 phản hồi làm cứng họng. Có lẽ “ấm ức”, TĐL đã mượn truyện “Ông Bình Vôi” để “xách mé” những người chống cộng lên tiếng bảo vệ cờ vàng?

Nhưng độc giả rất tinh tế. Chẳng hạn, độc giả Uncle Fox đã gọi tác giả là “ông bình vôi Thạch Đạt Lang” và trích đoạn văn trong bài chủ: “Khi ánh sáng Mác-Lê chưa soi rọi tới những vùng sâu, vùng xa, các ngõ ngách đen tối đầy dẫy những áp bức, bất công, nhân loại còn chửa thành người…” Ghê thật! “Khi ánh sáng Mác Lê chưa soi tới…, nhân loại chưa thành người.” Người ta chỉ có thể tìm thấy câu văn bợ đỡ, tuyên truyền kiểu “con vẹt” như vậy của những tên bồi bút trên báo Việt Cộng ở trong nước… Tác giả TĐL vẫn chưa nhận ra rằng “khi ánh sáng Mác Lê soi tới,” nhân loại đã thành trại súc vật–Animal Farm.

Giặc Trung Cộng xâm lược hỗn xược gọi VN là “đứa con hoang”. Tại Khu phố Tầu Bình Dương, giặc Tầu đã ngạo mạn ghi bằng chữ Tầu thật lớn : “Trung Quốc-Việt Nam Thành” (Nước Trung Hoa—Phố Việt Nam) để ám chỉ VN là thành phố của Tầu. Trước quốc nhục như thế, VC đã lặng câm như kẻ bán nước. Thế giới gọi CS là tội ác của nhân loại. Bọn CS Tầu đã thôn tính nước VN, dân oan thì mất đất, người yêu nước chống giặc Tầu thì bị tù đầy mà có kẻ còn gọi “Mác Lê” là “ánh sáng” thì đúng là cái bình vôi thứ thiệt, mụ mị, không còn nhìn ra lẽ phải. Cái bình vôi này có chống lá cờ vàng thì cũng không có gì là lạ.

Nhưng lá cờ vàng cũng linh thật! Tác giả định đội cái bình vôi lên đầu những người chống cộng bảo vệ cờ vàng thì chính tác giả lại trở thành “ông bình vôi” Thạch Đạt Lang dưới mắt độc giả.
Tôi đồng ý với tác giả rằng “Những chiếc bình vôi (chỉ thấy ánh sáng Mác Lê) không còn giá trị như thế chỉ nên đem vứt đi, không đáng bàn tới.” Nhưng trên đường đi, nếu gặp con chó điên, cũng nên đạp cho nó vài cái, kẻo nó lại cắn mình như đã từng “cắn chết” nhà văn Phan Khôi ngày xưa.

***
tonydo (cuu bo doi bac viet) says:
02/12/2014 at 11:50
Nhà văn Hà Nội mà em ngưỡng mộ, Tràn Khải Thanh Thủy, bảo là:

Cờ Vàng có từ thời Nhà Nguyễn.

Ký giả thật thà, vừa giỏi, vừa ngang, Lê Diễn Đức, cũng nói đúng như thế. Chỉ thêm chút là, “hàng năm triều cống nhà Thanh”.

Ông Trùm của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, Điếu Cày, cũng như bà Thanh Thủy, chỉ thêm, nó là biểu tượng cho Dân Chủ, Tự Do. (nhưng từ ngày qua xứ Tự Do chưa một lần tự nguyện cầm).
Đàn anh Thạch Đạt Lang thì bảo Cờ Vàng là “Ông Bình Vôi”

Hoàng Đế Bảo Đại thì phán rằng:

“Dẹp mẹ nó cái Cờ đó đi” (Thà làm dân một nước Độc Lập còn hơn làm Vua một nước bị trị).
Tony Đỗ cầm AK-47 trước Điếu Cày, lại nhiều tuổi hơn thì tuyên bố:

Kính thưa qúi bà con Việt Nam Cộng Hòa, những người đã cưu mang chúng tôi:

Chúng tôi chỉ biết lá Cờ Vàng khi được Đảng dúi súng vô tay, chỉ hướng Nam và bảo:

Đó là cờ “phản động”, cờ “tam tài”, cờ “ba que”, cờ “Ngụy”.v.v. Hãy xông lên bẻ gẫy lá cờ đó để nhân dân được thoát khỏi vòng nô lệ thực dân, khốn khổ, khốn nạn.

Lần đầu tiên sau bảy năm chiến đấu với “Mỹ Ngụy” đoàn quân sinh bắc tử nam của chúng em mới xông lên chạy theo sau cờ bay phấp phới, lao xuống từ đồi Gió hòng nuốt chửng An Lộc. Nhưng không phải cờ Đỏ, mà là cờ Giải Phóng, nửa Đỏ, nửa Xanh. (công trường 5 dự bị, không phải sao vàng như đàn anh Liên Thành nói)

Tinh thần chiến đấu của chiến binh Cờ Vàng ở An Lộc ra sao thì mọi người đều biết rồi, tuy nhiên khi chúng em được lệnh rút ra “bò” vì chết nhiều quá thì một lá Cờ Vàng đã được cắm lên trên nóc dinh Tỉnh Trưởng và trong sương mù, em thấy nó bay phấp phới.

Nói đến Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, theo em, là nói tới thể chế Nhân Bản Cộng Hòa, tới tinh thần chiến đấu dũng mãnh, không ngại hy sinh để bảo vệ vùng đất Tự Do phía Nam do Tổng Thống đầu tiên của Việt Nam, Tổng Thống Ngô Đình Diệm, gây dựng nên.

Kính chúc qúi đàn anh một mùa Lễ tràn đầy Ơn Chúa.

Em Tony trọng kính.

***
UncleFox says:


_”Khi ánh sáng MacLê chưa soi rọi tới những vùng sâu, vùng xa, các ngõ ngách đen tối đầy dẫy những áp bức, bất công, nhân loại còn chửa thành người, một số người theo tập tục mê tín, dị đoan của ông bà, không vứt bình vôi đi mà đem vào để chung trong bàn thờ, bởi đơn giản họ chỉ nghĩ cái gì sống lâu, to lớn thì được gọi là ông, mà hễ là ông thì phải thờ, phải tôn kính… Số này không phải là ít”…


A ! Cảm ơn “ông bình vôi” Thạch Đạt Lang !


*
Trúc Bạch says:




Thạch Đạt Lang viết :

“Nguyên do những xáo động đó là do những cái bình vôi, những vật có óc, không bao giờ hiểu được giá trị thật sư của mình nhưng chỉ muốn người ta tôn thờ, quý trọng và nghe lời mách của mình”

Thạch…ông viết một câu ngắn củn như câu này , mà cũng sai bét , sai be :

- Đã là bình vôi, đã là “vật” thì làm đếch gì có óc cơ chứ ?!

Thử trích gọn câu của ông Thạch : “đó là do những cái bình vôi, những vật có óc” là thấy lung củng ngay .

*
Pham Minh says:


Một sự ẩn dụ, so sánh không những khập khểnh, gượng ép mà còn lạc điệu, lạc quẻ.
- Một chiếc bình vôi chỉ có một số người miền quê dùng hoặc biết đến. Khi nó cũ, không xài được nữa thì vứt bỏ mua cái mới, giá không bao nhiêu lại tha hồ chọn lựa. Việc dùng hay bỏ nó không ảnh hưởng gì đến tinh thần, vật chất hay sinh mạng của bất cứ ai.

- Lá Quốc kỳ (cờ vàng, 3 sọc đò) được hình thành bởi những người có kiến thức, học vị, trách nhiệm và tinh thần yêu nước và cũng đã được tu chỉnh, chấp nhận qua các triều đại, lịch sử nhiễu nhương của đất nước. Trong các giai đoạn lịch sử chiến tranh đó, biết bao nhiêu con dân VN đã nằm xuống để chiến đấu bảo vệ đất nước, bảo vệ dân tộc mà lá Quốc kỳ đó là biểu tượng.

Lịch sử VN cận đại chúng ta chỉ có 2 lá cờ để so sánh, chon lựa đó là cờ đỏ sao vàng và cờ vàng 3 sọc đỏ. Và cái giá chọn lựa cũng đắt lắm. Hàng triệu, triệu người đã đổ máu và nằm xuống chứ không nhiều và rẻ tiền như chiếc bình vôi.

Tác giả muốn vận động, thuyết phục người đọc vứt bỏ lá cờ vàng nhưng so sánh, lý luận không thuyết phục, phản tác dụng rồi.

Dù sao thì cũng cám ơn t/giả đã bỏ công viết và giúp cho những ai đã và đang bảo vệ cờ vàng thấy việc mình làm là có ý nghĩa và tác dung.


*


triết lý gia 0001 says:


….Lâu lắm mới đọc được bài viết của Thạch-đạt-lang….Đúng ra TĐLang phải viết bình vôi ở lãnh đạo đãng CSVN thì đúng hơn,vì ở trong nước tư tưởng bình-vôi củ kỷ đúng ra phải liệng vô sọt rác rồi,thì giờ cứ phải ra rả là kim chỉ nam,ngay cả đám tham nhũng CSVN vẩn cứ theo tư-tưởng cụ Hồ!!

……Ở hải-ngoại là nơi tự do ai muốn nói thì nói ai muốn nghe thì nghe,không bị bắt buộc nghe như trong nước VN,đối với đãng CSVN dân phải nghe,phải hùa theo,phải thờ bác Hồ càng..tốt,không nghe chống lại bị bắt bị hành hạ,hoặc bị cho ra khỏi nước như anh Điếu-cày.Thạch-đạt-Lang nên suy xét lại…..

Tôi xin đưa ví-dụ: Điếu cầy đưa ra nhiều tử huyệt của CSVN….như bán đất nước cho tàu-cộng….có lẽ Anh Điếu-cày mới ra hải-ngoại nên không biết là hải ngoại họ còn biết hàng trăm tử huyệt của CSVN nữa là khác,nhưng cái quan trọng là hướng hàng động ra sao,chứ biết tử huyệt rồi…đi ngủ gáy khò khò,hay chỉ nói,chỉ đi năn nỉ CSVN thì cũng như không,không khác nào em bé đi đòi mẹ cho cục..kẹo.

Anh Điếu-cày không cầm cờ vàng là..sai,vì sự tự do của Anh,hay sự chiếu cố của phương-tây với VN cũng là ở lá cờ vàng,điều này những người vượt biên tị nạn sống chết trên biển điều..rỏ,hơn nữa chung cờ vàng là đoàn-kết,chứ giờ này đưa ra hàng trăm….cờ khác nhau,thì làm sao đoàn kết.

Tôi nhớ không lầm khi đài RFA: phỏng vấn anh Điếu-cày,có hỏi là Điếu-cày sẽ tiếp xúc dân biểu..Mỹ,Điếu này sẽ nói gì? Điếu cày sẽ đưa ra sự bán nước cũa CSVN và hỏi quan-điểm dân biểu Mỹ?…Tôi nói xin-lỗi,câu hỏi ah Điếu cày có…duyên-tệ,vì Điếu-cày còn không biết Điếu-cày làm gì?thì hỏi dân biểu Mỹ làm gì sao họ biết?.Nếu Điếu-cày chỉ muốn góp ý truyền thông? thì dân biểu Mỹ sẽ cho Điếu-cày cái Micro để nói…vậy thôi,chứ nếu tôi là dân biểu Mỹ,tôi sẽ hỏi Điếu-cày là Điếu-cày có cần Mỹ Đặt ” lá chắn chống tên lữa” cho VN không?…tôi bảo đảm Anh Điếu-cày sẽ……cứng lưỡi liền,vì chính anh Điếu-cày còn không biết mình muốn làm cái ngoại trừ nói và nói.Tóm lại Điếu-cày muốn góp ý với truyền thông hải ngoại?! đó là ý: nói…nói rồi đi ngủ……vậy thôi sao?Nay kính.

*
Hòa says:



Ngược lại NVHN cũng nhìn thấy ở Việt Nam nơi tác giả có lẽ đang sống đầy ấp những Ông bình vôi khắp mọi nơi.

Nhưng ô kìa người Việt dưới xã hội csvn rất sợ húy những Ông Bình Vôi đến nỗi 90 triệu dân Việt thời nay nhìn thấy bao nhiêu đền thờ đồ sộ có cả lính canh gát được lập nên khắp mọi nơi để thờ cúng canh giử những Ông Bình Vôi, chưa kể những ông bình vôi trên bệ, những ông khác tràn lan khắp nẻo đường.

Ông Bình Vôi lớn nhất được thờ chung với Đức Phật ở Đại Nam Quốc Tự gì đấy. Còn Ông Bình Vôi đã một thời “mách” cho dân biết (có lẽ cũng đã mách cho tác giả biết) “Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc, và đánh cho Liên Xô” cũng được lập đền thờ long trọng hơn các miều, đình, chùa trong truyện của tác giả Phan Khôi…

Xét lại, để so sánh các Ông Bình Vôi hải ngoại và Ông Bình Vôi trong nước, thì các Ông Bình Vôi trong nước kinh khủng vĩ đại có tầm cở hơn nhiều, dù trên bàn thờ hay còn đang trên bệ. Vì kị húy, tất cả người trong nước thời csvn cho đến nay, thì dân chỉ được phép than phiền, chửi bâng quơ các Ông Bình Vôi quốc nội khi đi ị, trong bóng tối, hoặc giả tức giận cực kỳ thì cũng có thể đá chó, đánh vợ con, chứ làm được gì với các Ông Bình Vôi còn ngồi trên bệ kia. Nhìn ở góc độ đó, các Ông Bình Vôi ở hải ngoại quả là chuyện nhỏ như con thỏ.


*
noileo says:




Xin giớ thiệu một cái bình vôi:

Thạch Đạt Lang says: 27/11/2014 at 01:12

“Kêu gào dân chủ, đa nguyên thì phải tôn trọng sự khác biệt. Mục đích của cuộc đấu tranh hiện nay là thiết lập thể chế dân chủ, tự do cho đất nước,
hãy thực hiện bước đầu tiên là tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến của người khác cho dù đó là người duy nhất”.

Thế không phải là bài viết của Lê Diễn Đức, những cái còm của Thạc Đạt Lang xưng tụng LDD đều đã đuọc pót lên đầy đủ rồi đó sao? Đó không phải là “tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến sao”? Có ai bóp mồm bịt miêng Lê D Đức & Thach Dạt Lang không cho TDL & LDD nói/viết không?

Thạch Đạt Lang Kêu gào dân chủ, đa nguyên thì phải biết thế nào là “tôn trọng sự khác biệt”, thì phải biết thế nào là “tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến

“Tôn trọng sự khác biệt & tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến” là quý các nhà trí thức LDD & TDL có toàn quyền bày tỏ ý kiến của mình, dù là những ý kiến ruồi bu, rất sai trái,

đồng thời “tôn trọng sự khác biệt & tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến” cũng có nghĩa là mọi người, bất cứ ai, nếu không thích, không chấp nhận cái ý kiến ruồi bu của TDL & LDD thì đều có quyền nói/viết bày tỏ sụ ghê tởm & bác bỏ những ý kiến ruồi bu của TDL & LDD”

“Tôn trọng sự khác biệt & tôn trọng tự do bày tỏ chính kiến” không có nghĩa là người ta phải im lặng, phải đồng ý, phải tung hô những ý kiến ruồi bu của LDD & TDL

Chính là cái đòi hỏi của TDL, [đòi hỏi người khác phải tung hô LDD như TDL tung hô LDD, đòi hỏi người khác phải im lặng trước những ý kiến ruồi bu của TDL & LDD], mới là cộng sản, mới là súc phạm đến quyền tự do bày tỏ chính kiến, súc phạm đén quyền khác biệt!


*
PHAN KHÔI TÂN THỜI says:


Thì cũng vậy ngày nay các ông bình vôi ĐC, NVH, TKTT, CHHV…đã bị bác và đảng đá văng xuống đất lăn long lóc qua Đại Dương sang đất tự do được lũ DLV đem về đánh bóng chưng cho các ông bà nhẹ dạ dị đoan, tôn sùng thờ phụng ? Nhảm ! Dẹp !

*

No comments:

Post a Comment