Monday, December 1, 2014

Người Việt Quốc Gia (ở hải ngoại lẫn quốc nội) lên tiếng với Việt cộng/gian nằm vùng

HN says:
01/12/2014 at 22:27

Lê Diễn Đức nói :

“ Cả cờ đỏ sao vàng và cờ vàng ba sọc đỏ đều không được nhân dân ba miền của một VN thống nhất lựa chọn dân chủ, do đó bất luận cội nguồn hay sự ra đời của chúng, không thể là biểu tượng của Tổ quốc VN. Nó chỉ là sự lựa chọn của một thiểu số. Các bác cứ sử dụng, tung hô cờ vàng nhưng đừng áp đặt lên phần còn lại. Khi nào VN có dân chủ, mọi thứ sẽ rõ ràng. Tự do và dân chủ không bắt buộc ai phải đứng dưới lá cờ nào. Trân trọng.”
(ngưng trích)

Bác Lê diễn Đức nói không đúng, cờ vàng vẫn được người miền nam cũ dưới vĩ tuyến 17 quí trọng mặc dù đất nước hiện đang bị miền Bắc các anh chiếm và cai trị, không tin bác về nước vào nam hỏi người miền nam cũ (người VNCH) thì sẽ biết 99% ngưới miền nam vẫn quí trọng cờ vàng.
Chúng tôi không thích thống nhất với miền Bắc các anh, trong tương lai khi chế độ Cộng Sản không còn, người miền nam sẽ làm đơn với chính phủ mới xin tách ra, chúng tôi muốn trở về nước VNCH như xưa, muốn lây cờ vàng làm quốc kỳ của chúng tôi, chúng tôi không thích thống nhất với miền Bắc. Các anh chiếm nước chúng tôi, các anh cai trị chúng tôi chứ đâu có thống nhất với chúng tôi
Chúng tôi không quan tâm chuyện thống nhất với các anh, chúng tôi không quan tâm cờ quạt của các anh, không để ý chuyện Tổ quốc tổ cò của các anh, mà chúng tôi chỉ muốn độc lập, không dây với các anh

***
Minh says:
28/11/2014 at 16:59

Thế là cờ Vàng bị lại tổng tấn công toàn lực !

Nào là cờ Vàng không có ở Việt Nam , thế thì Phương Uyên ở đâu lòi ra hở?

Nào là cờ Vàng không nằm trong lòng giới trẻ , thế thì cụ già nào tuổi 30 cầm cờ Vàng đi biểu tình ở Việt Nam mới đây hở?

Nào là cờ Vàng không là biểu tượng của tự do dân chủ , thế thì báo chí trong nước Việt Nam Cộng Hòa do cơ quan nào làm “chủ quản ” hở ? Nhạc nhiếc phim ảnh có ai ca ngợi Nguyễn Văn Thiệu vĩ đại , đời đời nhớ ơn Nixon , thuơng cha thuơng một , thuơng Xon tới 10 không hở?

Nào là cờ Vàng dĩ vãng thù hận , thế thì có nghĩa dân cờ Vàng không được phép ĐỀN NỢ NƯỚC TRẢ THÙ NHÀ à ? Ghê nhỉ?


Việt Cộng làm cái gì thì cũng được nhưng cờ Vàng thì không được thế !Ghê nhỉ?

Việt Cộng gây thù chuốc oán thì được , nhưng cờ Vàng không được quyền trả thù , bởi làm thế thì là …đâu có khác gì cộng sản? Lí luận rào đón ghê nhỉ!

Việt Cộng độc tài chuyên chính thì được , Cờ Vàng củng cố hàng ngũ , loại bỏ các thành phần cộng phỉ phá hoại thì là…độc tài có khác gì cộng sản đâu mà bày đặt ! Ghê nhỉ !

Treo cờ Vàng ở Việt Nam là bị bắt , bị bắn , thế nhưng cờ Vàng phản đối treo cờ đỏ sao vàng , Đấu Tố giết cả vạn nguời , ở hải ngoại thì bị coi là…độc tài có khác gì là cộng sản đâu , cứ phải cờ Đỏ được treo thì mới gọi là dân chủ cờ Vàng ! Ghê nhỉ!

Cờ đỏ mà vừa được treo lên , cờ Vàng không phản đối thì lại nói thấy chưa , cờ đỏ sao vàng sống trong lòng đồng bào ở hải ngoại , cờ Vàng chẵng thể làm gì ! Mà nếu Cờ Vàng biểu tình thành công , cờ đỏ bị Văng thì thấy chưa , bọn cờ Vàng thù hận không hàn gắn , độc tài có thua gì là cộng sản đâu… GHÊ NHỈ !

NÓI TÓM LẠI , CỜ VÀNG CỨ PHẢI DẸP ĐI MỚI LÀ QUAN TRỌNG, còn cờ đỏ thế nào thì…cũng được , từ từ tính sau !

Toàn là một lũ vô lại , một lũ trí thức ngu bỏ mẹ , một lũ gian manh đánh mất tinh thần cờ Vàng dân tộc chính nghĩa quí báu làm cho lòng tin của mọi người thuờng xuyên dao động

Mà cuối cùng rồi , cờ Vàng có chết đâu !

“Sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì còn có đất có nhà , Việt Nam Cộng Hòa người ta đâu có cướp đất cướp nhà ! ”

TIẾNG NÓI CỦA DÂN , CÓ THẰNG NÀO CHỊU LẮNG NGHE ĐÂU? PHẢI KHÔNG LÊ DIỄN ĐỨC?

Minh
Reply

***

Pham Minh says:
28/11/2014 at 14:02

@Lê Diễn Đức

- Ông nói ông không phải là tị nạn cộng sản cũng không phải tị nạn kinh tế, chỉ đến Ba Lan làm ăn thôi nhưng trong bài chủ ông lại viết:

“Tôi đã chạy khỏi Việt Nam, định cư và mưu sinh ở Ba Lan hơn hai mươi năm …”

Lạ nhỉ ? đi làm ăn mà cũng phải chạy khỏi Việt Nam? Chắc là ông phạm tội khác mà nếu không nhanh chân chạy sẽ bị họ đuổi bắt? Khi Ba Lan sụp đổ ông xin ở lại với lý do gì?

- Trích: “Tôi không thuộc những người qua Mỹ tị nạn cộng sản, nên chẳng phải mang ơn ai trong cộng đồng người Việt. Tự bản thân tôi tìm hiểu và buơn trải trên đất Mỹ. Ngay cả căn nhà tôi đang ở cũng mua hoàn toàn bằng tiền dành dụm được từ Ba Lan chuyển qua.”

Tôi đọc được ông muốn nói gì giữa những dòng chữ này.

Những trường hợp các nhà đấu tranh trong nước được cộng đồng, các tổ chức vận động đến HK trước đây, họ rất xứng đáng để được giúp đỡ. Cộng đồng có giúp họ ổn định trong thời gian đầu như hoàn tất giấy tờ, giúp thuê nhà, phương tiện và cơ hội để họ phát huy khả năng, sở trường đấu tranh, học nghề, tìm việc, v.v… nhưng sau đó họ cũng phải tự lập thân, tự kiếm ăn và tham gia đấu tranh như những người khác ở hải ngoại này. Chắc ông không nghĩ cộng đồng sẽ giúp họ suốt đởi kể cả bỏ tiền cho họ mua nhà chứ?

Một vài trường hợp sau khi đến Mỹ một thời gian, họ không còn mặn mà hợp tác với nhau như lúc ban đầu mà tôi biết, chẳng qua chỉ là “triết lý của viên kẹo” thôi.

Ông yên tâm và như ông đã biết, ông không nằm trong số những nhà đấu tranh này nên không cần phải nhắn nhủ, đắp bờ trước.

- Trích : “Nhưng qua những sinh hoạt với cộng đồng tôi nhận thấy trong tâm thức của hầu hết người Việt hải ngoại xem nó là cờ của Việt Nam Cộng Hoà (VNCH). Trong các buổi lễ người ta vẫn thực hiện nghi thức chào “quốc kỳ” và hát “quốc ca” của VNCH.”

Ông nhận thấy như vậy là đúng chứ không sai. Không tin ông cứ hỏi bất cứ một người Việt nào (tị nạn cộng sản hay di dân) đó là lá cờ gì thì họ sẽ trả lời: cở VNCH.

Lý do như ông nói, nó đã nằm sâu trong tâm thức của mọi người rồi. Đó là biểu tượng của tự do và dân chủ mà nhiều tiểu bang của HK đã công nhận và chính ông cũng tôn trọng.

Chúng ta đều biết lá cờ đó có trước thời hai nền đệ nhị và đệ nhất cộng hòa nhưng chính quyền VNCH và quân dân miền Nam VN đã chấp nhận đó là biểu tượng, là linh hồn của đất nước mình, họ đã cùng hy sinh phục vụ và chiến đấu – có biết bao nhiêu người đã nằm xuống để bảo vệ đất nước, bảo vệ màu cờ đó – do đó nói đó là cờ VNCH đâu có gì sai?

Trong các buổi lễ do cộng đồng tổ chức nhằm tưởng nhớ đến lịch sử, đến vận mệnh đất nước, đến một thời họ được hưởng thanh bình, được hấp thụ một nền giáo dục nhân bản, hay được dấn thân phục vụ, hy sinh để bảo vệ đất nước, thì hẳn nhiên họ phải biết ơn.

Như trên đã nói, đối với hầu hết người Việt tị nạn cộng sản thì đất nước, chính thể cộng hòa (tôi không nói chính quyền cộng hòa) , lá cờ vàng và bài quốc ca đã nằm sâu trong tâm khảm họ cho đến khi họ nhắm mắt. Một ngày nào đó như ông nói (mà cũng chẳng phải do ông nói lần đầu) VN chúng ta có được tự do dân chủ, quốc hội lập hiến sẽ họp xét hay có thể trưng cầu dân ý để qui định lại Quốc kỳ, Quốc ca. Quốc kỳ Quốc ca lúc đó có thể không phải là cờ vàng, lại càng không phải là cờ đỏ thì chúng ta sẽ chấp nhận.

Nhưng không phải vì thế mà lá cờ vàng thân yêu cùng với bài Quốc ca của những người tị nạn CS hôm nay bị xóa bỏ ra khỏi tâm khảm họ.

Chỉ trích, chê bai họ như những kẻ cuồng tín, thiếu ý thức chỉ chứng tỏ chính mình là kẻ thiếu ý thức, vô cảm, vô ơn.

- Trích: “Chính phủ, thành phố của các tiểu bang nước Mỹ công nhận cờ vàng là biểu tượng của cộng đồng người Việt tại Mỹ, không đồng nghĩa với công nhận sự hiện hữu của VNCH.”

Không một người nào (cả Việt lẫn Mỹ) nghĩ NGU như ông đã nghĩ giùm họ. 

Tuy không công nhận VNCH hiện hữu nhưng họ dư biết đó là lá cờ của VNCH trước năm 1975. 

Họ phải hiểu lịch sử, ý nghĩa của lá cờ đó ra sao thì họ mới chấp nhận hiện hữu như là một biểu tượng. Không phải là biểu tượng một cách hời hợt, chung chung mà họ hiểu đó là biểu tượng của một chính thể nhân bản, tự do và nhân quyền. Lá cờ đó phải được hiện diện để được mọi người trân trọng và nhắc nhở người Việt tị nạn cộng sản phải kiên trì đấu tranh để dựng lại. Đã đến Mỹ sống rồi thì ông quan sát xem những thành phố, tiểu bang nào chấp nhận cờ vàng thì nơi đó không có cờ đỏ hiện diện, ngoại trừ trong khuôn viên sứ quán, lãnh sự của họ.

Việc chính phủ HK chấp nhận và bang giao với CSVN là một nhu cầu quyền lợi khác.

- Trích: “Người Việt hải ngoại có quyền hoài niệm quá khứ, có quyền suy nghĩ theo cách mà họ lý giải, nhưng cho rằng, cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ của Tổ quốc Việt Nam, là biểu tượng của tự do dân chủ và nhân quyền, rồi bắt người khác tranh đấu cho dân chủ tự do phải đứng dưới lá cờ ấy là không hợp lý.”

Ông muốn nói đến trường hợp anh Điếu Cày. Tôi còn nhớ cách đây 3,4 năm; mặc dù tôi còn đi làm không có thời giờ, không phải là người viết văn chuyên nghiệp, cũng phải phản luận ông một bài chủ cũng trên ĐCV này về cái tật “gắp lửa bỏ tay người” rồi phách lối lên án miệt thị cộng đồng người Việt không biết cách chống cộng. Tôi chưa từng nghe ai nói cờ vàng ba sọc đỏ là cờ của Tổ Quốc Việt Nam cả. Một lần nữa ông mang cái “tư duy” của ông đặt vào miệng người khác. Thật là hàm hồ và ấu trĩ.

Ở xứ tự do này không ai có quyền bắt buộc anh làm những điều mà luật pháp không ngăn cấm. Cá nhân tôi ngưỡng mộ, cảm tình với anh ĐC vì anh đã từ trong nước, không ngại nguy hiểm cho bản thân và gia đình, đấu tranh đòi tự do ngôn luận, tự do báo chí , đi biểu tình chống TQ và phải đi qua 11 trại tù, tuyệt thực 2 lần mỗi lần trên dưới cả tháng. Tôi muốn dang tay đón anh như một người nay cùng chiến tuyến mặc dù trong thâm tâm tôi cũng có chút ái ngại. Nếu không được là chiến hữu thì là đồng minh giai đoạn cũng tốt hơn là hàm hồ nhắm mắt đẩy anh lại về phía bên kia.

Anh ĐC có quyền từ chối không đứng chung dưới lá cờ bằng nhiều cách:

Thứ nhất; Từ trong nước anh ĐC đã biết những người ở hải ngoại đấu tranh, ký thỉnh nguyện thư, can thiệp với các giới chức, cơ quan HK để anh được thả là ai và dưới lá cờ nào. Anh có thể từ chối không đi Mỹ (vì không muốn gặp họ, không muốn đứng chung dưới lá cờ của họ) và bằng lòng tiếp tục ở lại trong tù.

Thứ hai: Khi đến Mỹ được cộng đồng NVHN tiếp đón và tặng cờ vàng, anh cũng có quyền từ chối nếu anh không muốn nhận. Và, như ông (LDĐ) không mang ơn ai, ta chơi một mình, một chợ thì ai làm gì được anh ĐC mà gọi là bắt buộc?

Ông LDĐ muốn làm đứa con hoang, không nguồn gốc chỉ biết cám ơn hai quốc gia đã cho ông điều kiện kiếm cơm áo là Ba Lan và Hoa Kỳ thôi. Nhưng muốn viết lời cám ơn họ thì cũng nên viết cho đúng kẻo họ không hiểu biết ơn và tri ân khác nhau thế nào? Và, Thank you America thì nhớ Thank không có (s) (đừng nói do gõ nhầm, trên bàn phiếm chữ k và chữ s cách xa nhau như Trường sơn đông – Trường sơn tây lận). 

Một người bình thường dùng sai chữ, viết sai chính tả thì người đọc thông cảm được nhưng một người viết văn nhiều năm lại hay tỏ ra mình thông thái, dạy dỗ thiên hạ như ông thì lại khác. 

Viết một đoạn văn hay một bài bằng sinh ngữ khác,kể cả tiếng Việt, sai văn phạm hay chính tả cũng là chuyện thường nhưng đệm thêm một vài chữ không cần thiết để chứng tỏ ta đây cũng thông biết ngoại ngữ như ai mà viết sai thì ngứa mắt, dị ứng lắm.

Đừng nói tôi bắt bẻ chuyện nhỏ nhặt. Khi ông nhìn người khác qua cái lăng kính màu đỏ của máu thì người khác cũng phải nhìn lại ông qua kính hiển vi để thấy rõ được võ công, tâm địa của ông ra sao mà cư xử lại cho thích hợp.

***

Nguyễn Trọng Dân says:
28/11/2014 at 00:11

Kính thưa anh Lê Diễn Đức

Chúng tôi hoàn toàn rất câm phẫn trước bài viết vô cùng xúc phạm đến danh dự và sự lựa chọn của chúng tôi , rõ ràng minh bạch bao nhiêu năm nay

Không có một chính thể nào buộc chúng tôi phải giữ Cờ Vàng cả- chúng tôi giữ Cờ Vàng đó là lựa chọn từ tâm tư khát Vọng của chúng tôi

Thưa anh Đức , xin anh đếm thử chúng tôi có bao nhiêu người sẳn sàng bỏ phiếu cho cờ Vàng trước khi khẳng định rằng : ” ….như Cờ Vàng ba sọc đỏ đều không phải là lá cờ được nhân dân Việt Nam chọn lựa tự do và dân chủ ”

Chẳng lẽ chúng tôi không phải là nhân dân Việt Nam?!

Khi anh Đức đếm đầu người ủng hộ Cờ Vàng , xin anh cứ việc thoãi mái không cần phải đếm những người đã có quốc tịch MỸ , Ba Lan Hà Lan…hay đã có thẻ xanh , HÃY ĐẾM NHỮNG NGƯỜI CÔNG DÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA NHƯ CHÚNG TÔI CÒN Ở TRONG NƯỚC ĐÂY NÈ !

Xin anh Đức cho bỏ phiếu công khai đếm có bao nhiêu người Việt Nam ủng hộ cờ Vàng dưới sự giám sát LHQ để chúng tôi không bị bắt bớ bỏ tù hay bị ngăn cản khi trên đường đi bỏ phiếu
Chẳng lẽ đến giờ này, chúng tôi không có quyền tự quyết?

Đã có hai triệu người công dân Việt Nam Cộng Hòa như chúng tôi Vượt Biên bỏ xứ ra đi để được tị nạn Cộng Sản- tôi đồng y’ không cần anh Đức đếm những người này

Đã có khoảng một triệu rưỡi người công dân Việt Nam Cộng Hòa như chúng tôi đã ra đi theo các diện HO , ODP – tôi đồng y’ không cần anh Đức đếm những người này

Đã có một triệu người công dân Việt Nam Cộng Hòa di tản ngàY 30-4-1975- tôi đồng y’ không cần anh Đức đếm những người này

Chỉ đếm những người ở tại Việt Nam- cương quyết muốn nhìn thấy lá cờ Vàng tung bay trên quê huơng , 

xin anh Đức cùng LHQ đến giám sát & 

CHO CHÚNG TÔI BỎ PHIẾU THỂ HIỆN QUYỀN TỰ QUYẾT ĐƯỢC MỘT LẦN !

Sau khi có kết quả bầu cử rồi , thì anh Đức hẳn khẳng định : “….như Cờ Vàng ba sọc đỏ đều không phải là lá cờ được nhân dân Việt Nam chọn lựa tự do và dân chủ”

Xin anh Đức đừng phát biểu dùm cho NHÂN DÂN VIỆT NAM

Anh chưa đủ tư cách , thưa anh Lê Diễn Đức

VIỆT NAM CỘNG HÒA MUÔN NĂM !

Nguyễn Trọng Dân


***

Di Linh says:
28/11/2014 at 00:03

Nói cờ vàng không được dân chọn là sai. 

Trước 75 dân VNCH chúng tôi đã chọn đấy chứ. 

Bộ người miền Nam VNCH không phải là dân à?

Còn bây giờ dân trong nước làm gì có quyền được chọn, thì đặt vấn đề làm chi. 

Đọc ông Đức thấy ông cám ơn nước Mỹ. Tốt! Nhưng tôi nhớ trước đây ông kể trong tù các ông muốn trốn vào Nam, và ra tù thì ông Đức tếch vào Nam thật, và ông kể ở đó sống dễ chịu hơn, dù miền Nam lúc đó chỉ là chút miền Nam… “tàn dư Mỹ Ngụy.” Bây giờ chả thấy ông Đức cám ơn những người đã xây dựng cái miền Nam VNCH đó chi cả.

Hoá ra đời thích phù thịnh chứ không phù suy? Thì cũng… okay thôi. Chẳng nên ép uổng nhau làm gì.

Có điều những người như ông Điếu Cày nên thật lòng với nhau một tí. Nếu anh không thích chúng tôi thì nên nói thẳng, và xin đừng nhận những vận động, những quan tâm, đón chào, và nhất là tiền bạc từ phiá chúng tôi làm gì. 

“Tình cho không, biếu không…” mà vẫn bị khước từ. Tội nghiệp chúng tôi quá, ạ!


***

Sapphire says:
29/11/2014 at 13:43
Mấy ngày qua, dư luận xôn xao, bàn cãi qua lại, bênh, chống, nghi ngờ nầy nọ quanh vụ ĐIẾU CẦY. Sở dĩ có vậy, thì tôi xin nói gọn và thẳng thắn nguyên nhân là do ĐIẾU CẦY gây ra mà thôi.

Trước khi đi Mỹ anh dư sức biết Cộng Đồng Việt ở Mỹ đa số là CỜ VÀNG, không phải như cộng đồng Việt ở Châu Âu… HAI CỜ. Nếu anh muốn chọn KHÔNG CỜ hay CỜ ĐỎ sao anh không ở lại Việt Nam hay đi Châu Âu?

Trở lại, tôi nói nguyên nhân do ĐIẾU CẦY là Không Chân Thật ngay thẳng mà ra:

Vụ tránh né cờ vàng! Không ai ép anh phải cầm cờ vàng. Sao anh cứ mãi vòng vo tránh né mà không nói thẳng ra là: sự thật lúc đó tôi(ĐC) quá bất ngờ, đầu óc đang bị dao động; còn bây giờ tôi cảm thấy nếu tôi vồ vập cầm cờ vàng mà phất, mà vẩy …thì biết bao người(ở hải ngoại và trong nước) đánh giá ngay là tôi không thật lòng, chỉ a dua nhất thời mà thôi,….vì bằng chứng là trong quá khứ khi tôi chống dối Việt Cộng tôi cũng không mang và đứng dưới lá cờ nào cả! Xin bà con thông cảm, trong thời gian ngắn sắp đến quý vị sẽ biết rõ tôi hơn. Đại khái là vậy! Phe CỜ ĐỎ hay phe CỜ VÀNG cũng chẤp nhận được!

Ở Mỹ anh luôn tránh né đưa ý kiến về CSVN và Hồ Chí Minh nhưng liên tục chỉ trích CỜ VÀNG. Cả hai phe CSVN và MỸ (nếu có) hoàn toàn vô can cho chuyện anh BỊ TRỤC XUẤT ĐI MỸ ngoài ý muốn. Nhưng phe CỜ VÀNG làm anh khó chịu.

Anh ĐIẾU CẦY chỉ trích phe CỜ VÀNG là áp đặt đấu tố anh, nhưng cũng chính anh lại áp đặt Hoà Hợp Hoà Giải với VC vào người VIỆT HẢI NGOẠI. Anh chụp mũ nói phe CỜ VÀNG thù hận này kia, áp đặt phe CỜ VÀNG phải xoá bỏ thù hận quá khứ. Trong khi anh thì ĐÁNH BÓNG mình, đi đâu củng luôn rêu rao quá khứ là 6 năm 11 nhà tù ra dể làm gì? Chẳng phải anh cũng đang thù hận VC đã bỏ tù anh đó sao?

Anh đi Mỹ là đã NHẮM vào phe CỜ VÀNG. Nhưng không phải để hòa đồng với nó mà TẤN CÔNG nó bằng chính những vũ khí dân chủ, nhân quyền mà phe CỜ VÀNG đấu tranh để anh có được.
Vậy thì …

Anh đang đấu tranh chống XÂM LƯỢC nhưng không phải từ PHƯƠNG BẮC mà từ PHƯƠNG… MỸ.

Cho tới giờ phút này thì anh đã THÀNH CÔNG trong việc lôi kéo được một số không nhỏ giới trẻ với chủ trương KHÔNG CỜ.

Chiếc bánh CỜ VÀNG bì xé nhỏ và chiếc bánh CỜ ĐỎ còn nguyên. Và dĩ nhiên từ nửa vòng trái đất quân xâm lược Trung Quốc sẽ không phải rụng một cọng lông nào …

ĐIẾU CẦY nói: “Mục tiêu của tôi sang đây là vì tôi đã nhìn thấy rõ khuyết tật của truyền thông Việt Nam. Bởi vậy, tôi sang đây là để làm việc kết nối truyền thông trong và ngoài nước để đẩy mạnh làn thông tin trao đổi giữa hai bên. Khi thông tin cân bằng thì sự thấu hiểu, thông cảm giữa hai cộng đồng trong và ngoài nước dễ dàng hơn, từ đó dẫn đến việc hàn gắn, xây dựng tình đoàn kết trong ngoài.”
Như vậy rõ ràng là anh đã được “nhà nước” sửa sọan rất bài bản để anh qua Mỹ sửa chữa điều chỉnh tần số truyền thông trong- ngòai nước và những “khúc mắc” thất bại của nghị quyết 36. Có đúng không?

Chuyện anh bị ÉP BUỘC đi Mỹ là chuyện GIẢ TRÁ.

Anh ĐIẾU CẦY đi Mỹ là Ý MUỐN của anh cũng của AI ĐÓ đứng sau anh. Nhưng khi đến Mỹ anh ĐÁNH BÓNG mình bằng một đôi dép và lời tuyên bố anh bị TỐNG XUẤT ĐI MỸ ngoài ý muốn theo sự thỏa thuận của CSVN và MỸ.

Tôi đã chất vấn anh ta chuyện này và anh ta đã né tránh và đổ thừa anh đang ở trong tù nên không tham gia vào sự thượng lượng giữa Mỹ và CSVN về số phận của anh. Đối với chính quyền trọng nhân quyền và vì nhân quyền mà nhận anh thì đó là một nhận định VÔ ƠN và LĂNG NHỤC.

Mỹ KHÔNG BAO GIỜ … bắt ai đi Mỹ mà không có CHỮ KÝ của người đó trên giấy tờ xin nhập cảnh. 

Muốn vô Mĩ phải điền đơn XIN Visa. Trong Đơn phải ghi rõ LÝ DO muốn vào Mĩ. CHỉ sau đó Mĩ mới XÉT rồi CẤP hay TỪ CHỐI. 

Anh ĐIẾU CẦY đã vô Mĩ, chứng tỏ anh đã XIN vô (đơn xin Visa). CSVN có thể ép anh RA KHỎI VN nhưng không có quyền CHO PHÉP anh đi Mỹ.

Nếu anh không đồng ý đi Mỹ thì Mỹ cũng không thể nào đón nhận anh được. 

Không thể nào có chuyện anh không đồng ý mà có người đẩy anh lên máy bay để trục xuất vì chính sách di trú của Mỹ không cho phép làm như thế. 

Như vậy bây giờ chắc anh có thể nhận ra không thể họp báo theo nội dung vừa qua. Chính anh tự phát biểu ĐÁNH BÓNG MÌNH rồi tự hại mình. Nên người ta coi là anh “dấu đầu mà lòi đuôi” là vậy.

Bây giờ anh có đấu tranh bao nhiêu đi nữa, kêu gọi chính phủ Mỹ, QUÔC HỘI MỸ gì đi nữa. Thì thằng VIỆT CỘNG nó chỉ cần cầm tay thằng MỸ chỉ vào cái hình ĐIẾU CẦY và nói: “Các ông (MỸ) thấy không thằng này (ĐC) nó tự nguyện quyết định đi qua nước các ông mà vừa ra đây nó lại tráo trở nói tui (VIỆT CỘNG) và các ông (MỸ) tống xuất nó đi Mỹ.” Chỉ như thế thôi là VIỆT CỘNG đã BINGLES… mọi việc làm của ĐC ngoài nầy là vô hiệu hết.


Thêm vào đó, nếu anh “bị” nhà nước tống xuất anh quá bất ngờ đến nỗi không kịp mang giày, mà chỉ kịp xỏ chân vào đôi dép đứt quai và cái áo phong phanh đến Mỹ, cảnh tượng ấy đã làm nhiều “kẻ” nao lòng muốn khóc!

Nếu bất ngờ như vậy thì tại sao anh lại kịp khâu vào áo những thư từ tài liệu của nhiều bạn “đồng tù” để mang ra trình diễn tại nơi anh trú ngụ đầu tiên và được ghi hình! Có phải Bịp không?

Điếu Cày có người con gái đang ở Canada, vậy cô ấy đã ra đi trong trường hợp nào? Bất ngờ thì tại sao người con gái đang ở Canada mà lại có mặt ngay tại sân bay LOS đón bố?

Nên người ta coi là ông “dấu dầu mà lòi đuôi” là vậy! Có gì mà phải dấu chứ?

Đó là theo tôi tóm gọn nguyên nhân do ĐIẾU CẦY là Không Chân Thật ngay thẳng mà ra như thế.

Tôi thắc mắc, anh ĐC đang thực hành bài học LỪA do đảng LỪA đã truyền dạy cho anh trong suốt thời gian anh sống và học tập theo gương ác hồ hay sao? Nếu ai đó biện minh hành động anh ĐC là KHÔNG LỪA, vui lòng đọc lại rồi tự suy nghĩ đi nhé!


***

Dao Cong Khai says:
30/11/2014 at 14:05

Dù sao tôi cũng phải cảm ơn Lê Diễn Đức vì trong bài này ông đã bộc trực cho mọi người biết rõ hơn về ông. Trước đây tôi vẫn tôn trọng mấy ông Bắc Việt viết báo chống cộng, và tin rang mấy ông này chống cộng mới giỏi vì là đã từng nằm trong chăn nên biết rõ chăn có rận…

Tuy nhiên, cứ thấy mấy ông Bắc Việt, mà dân VC gửi đi du học nữa thì tôi luôn luôn ngờ ngợ; biết mấy ông này chống cộng thực hay chỉ là dân nằm vùng được gửi qua đây. Hôm nay thì không cần gì phải ngờ ngợ nữa; ông Đức đã tự “lạy ông tôi ở bụi này rồi”. Bao nhiêu hy vọng mà độc giả dành cho ông (một người có lẽ trong ban biên tập của ĐCV) nay đã tan thành mây khói.

Mấy ông Bắc Việt chỉ giỏi nhất là “nói phét”.

Hồi đó mới vào SG thì mấy ông nói ngoài Bắc TV chạy đầy đường, rồi chửi Mỹ không chỗ nào tả hết.

Thế mà cái gì của Mỹ cũng lượm, mấy ông còn nói các ông xài đồ của NHÂN DÂN LAO ĐỘNG MỸ chứ đâu có xài đồ của Đế Quốc Mỹ.

Miệng các ông phán thì mọi người phải nghe thôi ai mà dám cãi. Thế rồi tới lúc hết đường, chính quyền VC phải bám đít Đế Quốc Mỹ thì các ông Bắc Việt nói rang các ông làm kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Chẳng hiểu các ông Bắc Việt muốn “định hướng ” chỗ nào, có lẽ theo “định hướng XHCN” là gom đồ về nhà công khai và tự do hơn trước.

Trước kia chưa theo kinh tế “thị trường” thì các ông bóc lột của dân nhưng giấu diếm chưa dám phô trương ra, nay theo KTTT thì các ông dám bóc lột công khai và hưởng thụ, phô trương công khai sự giầu sang, độc tài, phong kiến và bóc lột man rợ của mình.

Các ông công khai chiếm nhà, đất của dân để xây dinh thự riêng hoa*c. xây những ổ điếm, massage cho đế quốc Mỹ hoặc “VK” về hưởng thụ…

Đặc biệt nữa, khi nói tới lịch sử thì các ông Bắc Việt vẫn ca ngợi tinh tha^n` chống Mỹ cứu nước của đảng CS và những đồng chí đần độn như Nguyễn Văn Trỗi,… nhưng nếu không bàn tới lịch sử thì các ông Bắc Việt ca tụng Mỹ không chịu nổi. Có lẽ họ chỉ ca tụng Mỹ không ba*ng` ca ngợi Hồ Chủ Tịch mà thôi.

Ngộ thiệt, mới bám đít, đớp hít được tí xíu bơ sữa của Mỹ mà mấy ông Bắc Việt thay đổi lẹ thế. Cái gì cũng mang Mỹ ra làm tiêu biểu, rồi mang cả sách báo phản chiến Mỹ ra dẫn chứng cho lịch sử của mình; “sách Mỹ nói như thế đấy…!”.

Vừa nói Mỹ xuyên tạc cuộc chiến tranh giành độc lập của nhân dân ta xong, câu sau lại dẫn chứng câu mói của một người Mỹ phản chiến, và chú thích “chính sách Mỹ nói như thế đấy”.

Chẳng có ai bắt ai phải theo cờ nào cả, cái đó là quyền tự do của mỗi người. Ông Đức phản ứng như vậy chẳng qua vì ông xuất tha^n từ chế độ CS, ông là dân Bắc Việt nên cái gio.ng của các ông lúc nào cũng gio^ng’ nhau. Cho dù ông đã viết nhiều bài chửi chế độ VC nhưng điều đó chưa chắc ông là người thực sự chống chính quyền VC; bởi vì dù khéo lừa đảo nhưng tới nay ông đã lòi mặt chuột.

VC ngày nay họ nương theo thời thế và suy nghĩ của dư luận để tuyên truyền cho chế độ VC hiện nay của họ. Cứ nghe cách lý luận của họ thì biết, họ không muốn lật đổ chế độ VC hiện tại mà chỉ muốn thay đổi chế độ đó, bổ xung và xây du*ng. chế độ đó cho tốt hơn, cho nó có bộ mặt nhân quyền bề ngoài hơn, cho thích hợp với ước mong riêng của họ hơn mà thôi. Ước mong riêng của họ là gì? Là gia đình của họ có chức vị cao trong xã hội VN, going họ của họ nắm được nhiều quyền lợi ở bên đó.

Trong khi các phe đảng CS đá nhau, họ bị đá ra ngoài nay họ dựa hơi theo trào lưu dân chủ ở hải ngoại để hy vọng loại được các đối thủ đã đá họ ra ngoài đống phân đầy giòi ở trong nước; để cho gia đình họ lấy lại chỗ đứng trong chế độ VC.

Vì mục đích của họ rất khác chúng ta nên họ rất ác cảm với lá cờ VNCH của chúng ta. Ít nhiều thì anh em bà con của họ cũng phơi xác đầy trong rừngTrường Sơn, vì thế họ khó chap nhận lý tưởng của những người VNCH, những kẻ đã đưa các cán binh CS của họ về với bác Sít, bác Mao, bác Hồ.

Tôi không theo VNCH chỉ vì nó là tổ quốc của tôi; bởi vì nếu nói như thế thì mấy ông Bắc Việt cũng có lý khi họ theo Giặc Hồ ở mie^n` Bắc. Nếu nói quan trọng nhất là tổ quốc thì người Tàu họ chiếm Hoàng Sa và Trường Sa là rất có lý, vì họ muốn “bình thiên hạ”, muốn bành trướng tổ quốc của họ.

Ngược lai gia đình tôi theo phe VNCH là vì chúng tôi cần đến VNCH bảo vệ cho chúng tôi thoát nạn CS Bắc Việt (các ông) xâm lược và cai trị. Chúng tôi theo VNCH để tránh khỏi ách CS bóc lột như hiện nay ở VN. Đơn giản thế thôi; dưới chế độ VNCH, cũng có những tướng tá theo Mỹ mà phản dân hại nước (như Trần Văn Đôn, Trần Thiện Khiêm…) cũng có những tướng tá làm tay sai cho VC, như Dương Văn Minh, Nguyễn Hữu Hạnh… Và chúng tôi cũng có những bất mãn nên phải đấu tranh chống lại chính quyền. Nhưng không bao giờ chúng tôi chấp nhận lật đổ chính quyền VNCH để thay thế bằng một chế độ khác.

VNCH là một chế độ dân chủ, nên thời đó luôn luôn có đấu tranh chống chính quyền. VC trá hình đấu tranh để phá hoại chế độ, còn chúng tôi đấu tranh để xây du*ng. chế độ đó tốt hơn. Thế nhưng hôm nay, chế độ đó không còn mà thay vào đó là chế độ độc tài đảng trị của CS Bắc Việt; thử hỏi ai trong chúng tôi mà không luyến tiếc nước VNCH?

Chẳng lẽ ở một nước dân chủ như ở Mỹ, chúng tôi luyến tiếc chế độ VNCH cũng không được sao mấy ông Bắc Việt? Các ông không thích cờ VNCH thì cứ mang cờ VC ra treo đi. Tiệm quán nào muốn treo cờ VC thì cứ tự do mà treo… Nhớ đừng trốn thuế như Trần Trường hồi đó kẻo mất cả chì lẫn chai`.


***

COTODA says:

30/11/2014 at 16:07

Hết Khôn Dồn Đến Dại

Đây là bài viết tản mạn về các vấn đề bình thường, nhớ cái gì thì viết cái ấy, vô thưởng vô phạt, chẳng ai để ý làm gì. Nhưng tới nửa bài sau, tự nhiên tác giả LDĐ dổi giọng, lên gân một cách kỳ cục:

“-Tôi không thuộc những người qua Mỹ tị nạn cộng sản, nên chẳng phải mang ơn ai trong cộng đồng người Việt…

-Ngay cả căn nhà tôi đang ở cũng mua hoàn toàn bằng tiền dành dụm được từ Ba Lan chuyển qua…
-Tôi chằng có lý do nào để gắn bó với cờ vàng ba sọc đỏ…

-Nhà nước VNCH đã thua trận và không còn tồn tại về mặt pháp lý từ ngày 30 tháng Tư năm 1975. Nước Mỹ đang có quan hệ với nhà nước Cộng sản Việt Nam chứ không phải với VNCH… -Lấy lá cờ của một triều đại như thế làm lá cờ của Tổ quốc, theo tôi, không xứng đáng…”

Đó là lý do tại sao “cà chua, trứng thối” được ném vào tác giả. Đó không phải là để tài thích hợp để “chia sẻ” vào dịp lễ nghỉ quý báu này.

Đọc đoạn văn trích dẫn trên, tôi có cảm tưởng tác giả LDĐ đã viết trong cơn say hoặc là lên cơn tâm thần. Về phương diện viết văn, tác giả đã đổi đề tài một cách đột ngột và lãng nhách. Về phương diện giao tế, tác giả tỏ ra là người bất lịch sự. Tương tự, nếu một người vô cớ nói về LDĐ và gia đình theo cùng cung cách tác giả đã nói với cộng đồng như trích dẫn trên, tôi chắc rằng tác giả sẽ coi họ là kẻ thiếu giáo dục, gây chuyện.

Tác giả LDĐ cũng đã có những bài viết nói lên sự tàn bạo, lưu manh của VC cũng như ủng hộ cho phong trào dân chủ.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà có thể dương dương tự đắc “hỗn xược” với cả một cộng đồng hàng triệu người. Phương pháp tranh đấu, suy nghĩ có khác nhau thì chỉ có thuyết phục chứ không thể mạt sát.

Tục ngữ có câu : “Hết khôn dồn đến dại.” Viết những lời có tính cách “vơ đũa cả nắm”, thách thức, bài bác cộng đồng như vậy là dại dột nếu không muốn nói là ngu xuẩn. Tôi nghĩ tác giả LDĐ nên có suy nghĩ lại để có cách viết đúng đắn hơn.

No comments:

Post a Comment