Sunday, August 2, 2015

Lỗi của ai? Tại con hay tại cha? Hay tại ...tham thì thâm !


Cô gái gốc Việt thuê sát thủ giết cha mẹ ruột của mình

Rúng động! Bi thảm vụ án cô gái gốc Việt thuê sát thủ giết chính cha mẹ ruột của mình!

Các Bậc Phụ Huynh cần đọc tin Quan Trọng này, để lấy kinh nghiệm.
“Đây là một vụ án hy hữu gây chấn động dư luận Người Việt khắp nơi. Nhiều người bàn tới câu chuyện áp lực gánh nặng lên con gái từ những bậc cha mẹ quá tham vọng, đã khiến con cái họ bị “mắc kẹt” trong những giấc mơ của cha mẹ. Đây cũng là việc những Cha Mẹ nên xét lại hành vi & ước muốn quá đáng, trong khi con mình không có khả năng để làm theo tham vọng của Cha Mẹ....Cái câu: Con tôi phải là BácSĩ, Luật Sư! Nhiều khi giết con cái mình và chính mình!”

Đối với cha mẹ, Jennifer Pan, 28 tuổi, từng được coi như cô con gái “vàng”. Cô gái trẻ gốc Việt sống ở thành phố Markham - phía bắc Toronto, là sinh viên hạng A tại một trường Công giáo rồi giành học bổng và sớm được nhận vào đại học. Theo đúng nguyện vọng của cha, Pan tốt nghiệp ngành dược uy tín của Đại học Toronto và không khó tìm được một chỗ tại bệnh viện SickKids.

Cô con gái của một gia đình mẹ người Việt và bố người Việt gốc Hoa tại Canada đã thuê sát thủ giết cha mẹ mình. Nhiều chi tiết trong vụ án chấn động này mới được tiết lộ.

Thành tích của Pan khiến cha mẹ cô – bà Bích Hà và ông Huei Hann Pan, vô cùng tự hào. Là người nhập cư Toronto từ Việt Nam, làm việc cho một nhà sản xuất phụ tùng Xe Hơi, họ không thể không vui khi 2 đứa con có thể có một tương lai tươi sáng vốn là ao ước của bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào.

Tuy nhiên, bảng thành tích hoàn hảo đó của Pan chỉ là sản phẩm của sự dối trá. Thực tế, cô đã không tốt nghiệp trung học hay theo học Đại học Toronto như những lời đã nói với cha mẹ. Kết cục của lời nói dối này thực sự gây choáng váng.

Phiên tòa xử Pan thuê sát thủ giết cha mẹ kết thúc từ tháng 1 với mức án khá nặng dành cho cô con gái độc ác. Tuy nhiên, toàn bộ câu chuyện liên quan tới vụ án hy hữu này với những chi tiết chưa từng được tiết lộ mới được phóng viên Karen Ho của tạp chí Toronto Life công bố vào tuần trước.

Karen Ho đã khai thác mọi ngóc ngách trong câu chuyện từ những người bạn học của Pan và hồ sơ tòa án. Sự thật nằm ngoài sức tưởng tượng: Thực tế đứa con vàng không hề tồn tại. Lời nói dối của Pan được thể hiện một cách chuyên nghiệp từ rất sớm với những giấy tờ giả mạo từ báo cáo, thư từ học bổng, bảng điểm đại học…

Ho cho biết trường trung học của Pan có thể coi là nơi hoàn hảo cho một sinh viên như cô: một người thân thiện, cô dễ dàng kết bạn với các chàng trai, cô gái, người châu Á, người da trắng, vận động viên, mọt sách, người ham mê nghệ thuật… Ngoài giờ học, Pan bơi và luyện võ wushu. Tuy nhiên, có một góc khuất mà không ai biết tới trong cô gái thân thiện này, đó là sự giày vò bên trong, tự ti và nghi ngờ bản thân. “Có những vết cắt trên cánh tay của Pan cho thấy trạng thái trầm cảm” – Họ tiết lộ.

Pan thực sự chưa bao giờ học đại học. Cô cũng chưa bao giờ tốt nghiệp trung học.

“Cha mẹ Pan muốn con gái phải là một sinh viên hạng A” – Ho viết – “Thực tế, cô toàn được điểm B. Thực tế với phần đông bọn trẻ, điểm B cũng là một thành tích đáng ghi nhận nhưng điều này được coi là không thể chấp nhận trong gia đình nghiêm khắc của Pan. Thế nên, Pan cứ phải “sửa” phiếu thành tích học tập của mình hết lần này tới lần khác trong những năm trung học.

Thực ra, với thành tích hạng B cũng đủ để Pan sớm được nhận vào Đại học Ryerson ở Toronto, tuy nhiên cô đã trượt cuộc thi toán cuối cấp và không thể tốt nghiệp được trung học. Do đó, cánh cửa đại học cũng khép lại. Tuyệt vọng trong nỗ lực ngăn cha mẹ biết được kết quả học tập của mình, Pan nói dối là sẽ bắt đầu học tại Ryerson vào mùa thu.

Cô nói dự định sẽ học 2 năm sau đó học lên chương trình dược của Đại học Toronto, đúng như kỳ vọng của cha. Ông Hann đã rất vui mừng và thưởng cho cô “con gái rượu” máy tính xách tay mới. Sau đó, Pan lại phải vật lộn để cho cha mẹ tin rằng mình đang sống cuộc đời của một sinh viên và phải giả mạo giấy tờ để thuyết phục cha là mình giành được học bổng 3.000 USD. Tất cả các trò lừa dối của Pan đều qua mắt được cha mẹ và đến lễ tốt nghiệp, cô nói với họ rằng không có đủ vé cho buổi lễ nên họ không thể tham dự. Tuy nhiên, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, theo nhà báo Ho, cha mẹ Pan bắt đầu nghi ngờ và theo dõi cô. Sự thật phơi bày nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Khi cô gái thú nhận, cuộc sống của cô trở nên bực bội hơn.

Cha mẹ của Pan đã nuôi dạy cô và anh trai, Felix, tin vào sự quan trọng tối thượng của thành công học tập. Hai đứa con bị hạn chế các hoạt động đến mức thấp nhất. Cả hai đều “được lệnh” phải dồn tất cả vào học. Ngoài các hoạt động ngoại khóa của trường như trượt băng nghệ thuật, piano, võ thuật và bơi lội, Pan bị cấm tham dự thêm bất cứ hoạt động nào khác được cha mẹ cho là không phục vụ cho một tương lai tươi sáng. Tất nhiên, những đứa trẻ trong ngôi nhà cũng không bao giờ biết tới hẹn hò.

Trong ngôi nhà ở Markham còn trưng bày nhiều chiếc cúp giải thưởng của Pan.

Khi biết được sự thật, cha mẹ còn cấm đoán nghiêm ngặt hơn đối với đứa con gái họ cho là đã hư hỏng. Pan bị cấm dùng điện thoại di động, máy tính xách tay và cả hẹn hò với bạn trai Daniel Wong. Pan bắt đầu nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ tốt hơn biết bao nếu không có cha mẹ. Và với sự giúp đỡ của Daniel, cô lập mưu giết cha mẹ để thoát khỏi cuộc sống cầm tù trong chính ngôi nhà mình.

Chuyện sau đó được mô tả rất khủng khiếp trên Toronto Life và trước đó trong phiên tòa. Trong vụ giết người được lên kế hoạch giống như một vụ cướp, Pan đóng vai nhân chứng bất lực trong khi 3 kẻ giết thuê gồm David Mylvaganam, Lenford Crawford và Eric Carty (bị cáo buộc), bắn chết người mẹ mình và gây thương tích nặng cho người cha. Pan còn gọi 911 để vụ án có vẻ “thật” hơn.

Tuy nhiên, sự thật đã không thể qua mắt được giới điều tra. Tòa án ở Ontario hồi tháng 1 đã buộc tội Pan và 3 đồng phạm phạm tội giết người cấp độ 1 và cố sát. Tất cả đều bị án tù 25 năm. Carty, người không nhận tội, sẽ được xét xử riêng.

Đây là một vụ án hy hữu gây chấn động dư luận. Ngoài lên án hành động mất nhân tính của cô con gái, nhiều người lại bàn tới câu chuyện áp lực gánh nặng lên con gái từ những bậc cha mẹ quá tham vọng, đã khiến con cái họ bị “mắc kẹt” trong những giấc mơ của cha mẹ.

Đây cũng là việc những Cha Mẹ nên xét lại hành vi & ước muốn quá đáng, trong khi con mình không có khả năng để làm theo tham vọng của Cha Mẹ....

Theo Đỗ Quyên (Người lao động/ Washington Post)

http://www.vietvungvinh.com/2015/07/vu-co-gai-goc-viet-thue-sat-thu-giet.html

***

Tragedy of ‘golden’ daughter’s fall resonates with Asian immigrant children

Jennifer Pan, 28, fed her parents lies about her success and then hired hit men to kill them. (Court exhibit)
For a while, Jennifer Pan’s parents regarded her as their “golden” child.

The young Canadian woman, who lived in the city of Markham just north of Toronto, was a straight A student at a Catholic school who won scholarships and early acceptance to college. True to her father’s wishes, she graduated from the University of Toronto’s prestigious pharmacology program and went on to work at a blood-testing lab at SickKids hospital.

Pan’s accomplishments used to make her mother and father, Bich Ha and Huei Hann Pan, brim with pride. After all, they had arrived in Toronto as refugees from Vietnam, working as laborers for an auto parts manufacturer so their two kids could have the bright future that they couldn’t attain for themselves.

But in Pan’s case, that perfect fate was all an elaborate lie. She failed to graduate from high school, let alone the University of Toronto, as she had told her parents. Her trial, for plotting with hit men to kill her parents, ended in January, and she’s serving a long sentence. But the full story of this troubled young woman is just now being told as a complete and powerful narrative by someone who knew her — and indeed, it’s searing.

In a story published in Toronto Life magazine last week, reporter Karen Ho detailed the intricate web of deception that her high school classmate at Mary Ward Catholic Secondary School in north Scarborough spun to prevent her parents from discovering the unimaginable: that their golden child was, in fact, failing. Using court documents and interviews, Ho pieced together Pan’s descent from a precocious elementary schooler to a chronic liar who forged report cards, scholarship letters and university transcripts — all to preserve an image of perfection. The headline: “Jennifer Pan’s Revenge: the inside story of a golden child, the killers she hired, and the parents she wanted dead.”

[Harlem principal who committed suicide admitted she cheated on state exams, officials say]

[Maddy Middleton, 8-year-old girl missing in Santa Cruz, found dead in a dumpster]

Their high school, Ho wrote, “was the perfect community for a student like Jennifer. A social butterfly with an easy, high-pitched laugh, she mixed with guys, girls, Asians, Caucasians, jocks, nerds, people deep into the arts. Outside of school, Jennifer swam and practiced the martial art of wushu.” But Ho would “discover later that Jennifer’s friendly, confident persona was a façade, beneath which she was tormented by feelings of inadequacy, self-doubt and shame.”


Among the signs that few saw were cuts on her forearms, self-inflicted.

The real Jennifer never enrolled in university. She never graduated from high school.

“Jennifer’s parents assumed their daughter was an A student,” wrote Ho in the article. “In truth, she earned mostly Bs—respectable for most kids but unacceptable in her strict household. So Jennifer continued to doctor her report cards throughout high school. She received early acceptance” to Ryerson University in Toronto, “but then failed calculus in her final year and wasn’t able to graduate. The university withdrew its offer. Desperate to keep her parents from digging into her high school records, she lied and said she’d be starting at Ryerson in the fall. She said her plan was to do two years of science, then transfer over to U of T’s pharmacology program, which was her father’s hope. Hann was delighted and bought her a laptop. Jennifer collected used biology and physics textbooks and bought school supplies. In September, she pretended to attend frosh week. When it came to tuition, she doctored papers stating she was receiving an OSAP loan and convinced her dad she’d won a $3,000 scholarship. She would pack up her book bag and take public transit downtown. Her parents assumed she was headed to class. Instead, Jennifer would go to public libraries …..”

She pretended to be transferring to the University of Toronto and indeed, to be graduating from it, telling her parents when it came time for the graduation ceremony that there weren’t enough tickets to go around and they would not be able to attend.

Ultimately, Ho wrote, Pan’s parents finally got suspicious, began tailing her and learned the truth.

When she confessed her deceptions, life in the Pan household quickly began to unravel.

Bich and Hann had raised Jennifer and her brother, Felix, to believe in the supreme importance of academic success, and they restricted their activities to ensure nothing less. Pan, whose high school life included numerous extracurricular activities, like figure skating, piano, martial arts and swimming, in addition to long nights studying, was forbidden from attending parties of any kind. Dating was out of the question. In their Markham home, they had trophy cases displaying Pan’s many awards.

When Pan’s parents learned that all of their efforts had been for naught, they placed further restrictions on their now-adult daughter. No more cellphone. No more laptop. No more clandestine dates with her boyfriend, Daniel Wong.

While she eventually gained more freedom, Pan stayed angry. She thought about how much better her life would be without her parents. And so, with Daniel’s help, she plotted to kill the two people who had made her life like “house arrest.”

Pan's parents, Bich Ha and Huei Hann Pan, arrived in Canada as political refugees from Vietnam. (Court exhibit)
Pan’s parents, Huei Hann and Bich Ha Pan, arrived in Canada as political refugees from Vietnam. (Court exhibit)

The scene described in Toronto Life and earlier in the trial is gruesome. In a planned murder disguised to look like a robbery gone awry, Pan played the part of helpless witness as three hired hit men, David Mylvaganam, Lenford Crawford and allegedly Eric Carty, fatally shot her mother and severely wounded her father. She called 911, distraught, to bolster the illusion.

And the initial headlines supported it: “Markham’s Bich Ha Pan was gunned down inside her own home during what appears to have been a random home invasion,” reported the Markham Economist & Sun. “Markham killing shocks neighbours.” “Home invasion suspects ‘pose very real danger'; Markham police warn residents after woman killed in random attack,” said the Toronto Star.

But police officers investigating the case caught on within a couple weeks. This lie — that an immigrant couple was shot by random burglars and not through the will of their daughter — would have to be Pan’s last.

This January, an Ontario court found Pan and her three-co accused (Wong, Crawford and Mylvaganam) guilty of first-degree murder and attempted murder. They were all handed life sentences with no chance of parole for 25 years. Carty, who has pleaded not guilty, will be tried separately.

While Pan’s trial was heavily reported in the Toronto press, it turned out to represent only a fragment of a more complex and tangled story, told by Ho.

The Toronto Life piece, in part because it was reported and researched by a former classmate familiar with Pan’s life, offered an account of the complications leading up to her horrific deed. Since it was published last Wednesday, the article has been widely shared on Facebook, striking a powerful chord with Asian immigrant children in Canada and the U.S. who have taken to social media to share tales of childhoods characterized by high expectations and the crippling fear associated with not meeting them.

Pan’s case tells the story of Asian immigrants’ dreams turned to violent nightmare. The saga is fraught with many of the tensions that have pervaded discussions surrounding Asian immigrant communities in recent years, from the “model minority” myth to the debate over whether Asian parenting yields better results. As attention is drawn to the mental health issues among Asian Americans, it now also fuels questions about how much pressure is too much.

It’s a mistake to take one case and generalize or stereotype, noted Jennifer Lee, a sociology professor at the University of California Irvine who specializes in Asian American life in America. And she said, it would be a mistake to attribute Pan’s troubles to “tiger parenting.”

Pan’s story is an extreme case. “It’s so easy to blame immigrant parents,” said Lee, who co-authored the recently released book “The Asian American Achievement Paradox.” “The danger of highlighting cases like Jennifer’s is that they contribute to a misconception that all Asian American kids experience this extreme pressure and are mentally unstable.”

But she said, “Jennifer’s parents certainly had a role in making her feel trapped, but I think there’s a broader discussion to be had about the expectations that teachers, peers and institutions place on people like Jennifer to fit that stereotype of the exceptional Asian American student.”

“Ultimately, it’s a horrible crime,” writer Ho said in an interview with The Washington Post. “But because so many people have gone through the experience of growing up like Jennifer, it’s not unfathomable to them that someone would just break.”

Ho said the expectations placed on many Asian American children “have a huge long-term impact on your ability to withstand failure.” She added, “You just grow up chronically afraid. This buildup of lies is because Jennifer felt like the alternative was just unfathomable.”

“The more I learned about Jennifer’s strict upbringing,” Ho wrote, “the more I could relate to her. I grew up with immigrant parents who also came to Canada from Asia (in their case Hong Kong) with almost nothing, and a father who demanded a lot from me. My dad expected me to be at the top of my class, especially in math and science, to always be obedient, and to be exemplary in every other way. He wanted a child who was like a trophy — something he could brag about.”

In the Reddit discussion of the story, one user, who created a new account in order to comment anonymously, writes: “…. This story did a number on me, because my life used to resemble hers. I come from an Asian family, with a lot of that immigrant parent mentality. I was an exceptional student in high school, getting scholarships for university and having my pick on which to attend. And then it went downhill from there.”

He also lived at home, pretending to have a respectable job: “[My parents] gave me everything, sacrificed so much for my success, and this was the result.” But unlike Pan, he adds, “I accepted those conditions from my parents to fix my life …. I don’t have any sympathy for Jennifer Pan because I feel like I was in her shoes. After her parents found out, her dad reacted similar to mine, so did her mom.”

But, he wrote, “I used the opportunity to get my life back, she used it to wreck hers.”

http://www.washingtonpost.com/news/morning-mix/wp/2015/07/27/tragedy-of-golden-daughters-murder-plot-against-parents-resonates-with-asian-immigrant-children/

No comments:

Post a Comment