Wednesday, September 16, 2015

Cháy nhà mới lòi ra mặt chuột :-(



Bằng Phong Đặng văn Âu says:

Lê Diễn Đức ơi,
Anh là Bằng Phong Đặng văn Âu đây, em còn nhớ anh không? Chúng ta từng nói chuyện trên điện thoại với nhau và từng trao đổi email với nhau.

Anh là người hoạt động với Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh từ năm 1977 trong Ủy Ban Đấu Tranh Nhân Quyền Cho Việt Nam tại Hoa Thịnh Đốn. Khi bàn về Kháng Chiến Phục Quốc, anh Minh và anh đồng ý phải dùng bạo lực cách mạng để lật đổ bạo quyền cộng sản, bởi vì cộng sản không bao giờ có chủ trương thương thuyết, thỏa hiệp với bất cứ ai để đưa đất nước tiến lên. Cộng sản sẽ sử dụng bạo lực bằng đủ mọi giá để duy trì quyền lực nhằm hút máu đồng bào.

Tuy nhiên anh không đồng ý với Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh vội vàng phát động quần chúng để quyên tiền làm kháng chiến. Bởi vì khi đồng bào đóng tiền thì họ có quyền đòi hỏi kháng chiến làm tới đâu rồi. Nhằm gây tin tưởng cho đồng bào để tiếp tục quyên tiền thì Mặt Trận phải phịa ra thành quả (tức là nói dối). Và như thế thì Kháng Chiến chẳng khác gì Việt Cộng. Đấu tranh bằng bạo lực thì phải bí mật, bí mật tối đa để tránh bị kẻ thù xâm nhập.

Phó Đề đốc HCM không nghe lời khuyên của anh. Thế là mỗi người đi mỗi đường. Anh cũng từng khuyên Đại tá Phạm văn Liễu đừng đi tuyên truyền không đúng sự thật, rồi có ngày sẽ không dám nhìn thẳng vào mặt quần chúng.

Anh và một số đồng chí cùng lý tưởng phục quốc tổ chức Mặt Trận Việt Nam Tự Do, hoạt động âm thầm, bí mật.

Khi anh làm Chủ nhiệm giai phẩm Lý Tưởng của Không Quân, anh quyết định đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của Thiếu tá KQ Đào Vũ Anh Hùng phơi bày sự thật bê bối của Mặt Trận HCM thì bị đoàn viên Mặt Trận gọi điện thoại hăm dọa tính mạng, đòi tịch thu tờ báo Lý Tưởng. Anh liền xuất bản bằng tiền túi của mình (không có quảng cáo) để chống lại hành động hăm dọa của Mặt Trận, trong khi hầu như toàn thể anh em chiến hữu cũ từng tham gia nhiều trận Bắt Phạt đều im tiếng.
Anh Đào Vũ Anh Hùng từng là nhà báo ở VN trước khi vào KQVNCH, có rất nhiều bạn hữu cùng làm báo lúc bấy giờ và nay là những ông chủ báo ở hải ngoại sau 1975. Thế mà không một ông chủ báo nào dám đăng bài viết của anh Hùng. Tình bạn, tình đồng nghiệp như thế đấy!

Có hai nhà báo viết bài công kích việc làm bất chính Kháng Chiến của Mặt Trận bị ám sát chết. FBI không vào cuộc điều tra, có lẽ họ cho đó là chuyện nội bộ của người Việt Nam. Hai nhà báo đó là Đạm Phong và Lê Triết. Không một ông/bà nhà báo nào đồng nghiệp với Đạm Phong và Lê Triết viết một bài chia buồn về cái chết đáng thương của Đạm Phong và Lê Triết. Thế mà họ chửi VC bịt miệng linh mục Nguyễn văn Lý hăng hái lắm đấy!

Những bài viết của anh đề cập đến sự sai trái của Mặt Trận HCM và sau này là Việt Tân (thối thân từ MT HCM) thì không một tờ báo nào với tiêu chí đấu tranh cho sự thật dám đăng. Họ sợ bể nồi cơm chăng? May mà cô Mạc Việt Hồng (anh không gọi là bà, dù đã có ông xã, mà anh gọi là cô vì anh xem Hồng như em gái của mình) dám đăng bài viết của anh. Anh đánh giá Mạc Việt Hồng rất cao ở chỗ là người làm báo tôn trọng tiếng nói từ mọi phía.

Mỗi lần anh viết bài nói sự thật về MT/HCM hay Việt Tân thì anh bị những kẻ nặc danh ném đá rất bẩn. Anh tự hỏi tại sao người của MT/HCM hay Việt Tân không công khai ra mặt phản biện những bài viết của anh.

Đức bị báo Người Việt cho thôi việc thì có thể hiểu được, vì Người Việt cần độc giả và quảng cáo. Nhưng RFA đâu có sống vì lợi nhuận từ độc giả hay quảng cáo, mà cho Đức thôi việc thì khó hiểu quá.

Tại sao họ không làm như cô Mạc Việt Hồng cứ đăng bài viết của Đức (dù chê quân đội VNCH) thì sẽ có tác giả khác (ví dụ Bằng Phong chẳng hạn) sẽ phản bác lại. Những ai sợ bị công kích là vì họ có điều gì khuất tất hoặc không có đủ lý lẽ để trả lời người công kích mình.

Chẳng hạn, anh ủng hộ việc ông Nguyễn Cao Kỳ về Việt Nam để khuyên bọn cầm quyền cộng sản phải đi hẳn với Hoa Kỳ để bảo vệ đất nước; chứ đừng giở trò đi dây giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ vì có ngày sẽ bị cắt dây thì sẽ bị lọt xuống hố thằm. Nếu có ai minh danh chống đối thì anh sẵn sàng trả lời, giải thích ngay, vì mình đâu có làm điều gì khuất tất mà ấp úng. Tiếc thay chỉ có hạng người không đủ tư cách đã dùng nặc danh (nick) để bôi nhọ bẩn thỉu nên anh không thèm đến xỉa thôi. Lại một lần nữa anh cảm ơn cô Chủ Nhiệm Mạc Việt Hồng đã hành xử đúng chức năng của bà chủ báo.
Anh không phải là nhà báo. Anh chỉ là nhà binh, chuyên môn là nghề lái máy bay “Hỏa Long” có thể tác xạ 18 ngàn viên đạn trong một phút để giải vây đồn bạn bị địch quân dùng biển người tấn công. Anh chủ trương dùng ngòi bút (vì không còn khí giới) đấu tranh công khai trên mặt trận tư tưởng chống lại kẻ thù đàn áp dân lành bằng lương tâm trong sáng, lúc nào cũng ngẩng cao đầu.. Anh khinh bỉ những trò chụp mũ bẩn thỉu, không xứng đáng với danh nghĩa của người chiến sĩ Chống Cộng. Không ai có thể mua chuộc được anh bằng bất cứ giá nào như tiền tài hay danh vọng. Anh quyết sống với lý tưởng chiến đấu cho TỰ DO – DÂN CHỦ. Đức hãy tin anh đi!

Anh mới viết bài “TRAO ĐỔI VỚI TIẾN SĨ NGUYỄN THANH GIANG”, có lẽ sắp được cô Mạc Việt Hồng đưa lên mạng. Hãy đọc để biết anh rất nho nhã, lễ độ nhưng cương quyết.
Đức hãy liên lạc với Mạc Việt Hồng để biết địa chỉ email và số phone của anh.

Thân ái,
Bằng Phong Đặng văn Âu


***






***


http://www.danchimviet.info/archives/98112/so-sanh-truong-hop-do-hung-voi-le-dien-duc/2015/09

No comments:

Post a Comment