Tuesday, November 10, 2015

Việt gian đâm thọc cộng đồng NVHN



"Tôi không phê bình, nhận xét về bài viết của các ông Nguyễn Quang Duy, Bùi Văn Phú, Đinh Tấn Lực, video phỏng vấn ông Vũ Văn Lộc bởi đó chỉ là nhận định của cá nhân, tùy theo họ đứng ở vị trí nào để đánh giá cuốn phim nên hoàn toàn có tính chủ quanMục đích bài viết hay trả lời phỏng vấn của họ cũng có thể do thành kiến với những gì A.C Thompson muốn chuyển tải sẽ không đúng với sự thật." _Thạch Đạt Lang

>>> Đầu câu thì nói rằng không phê bình, nhận xét những gì mấy ông kia nói hay viết . Nhưng đến cuối câu thì đâm cho họ một nhác là "nhận định của cá nhân, tùy theo họ đứng ở vị trí nào để đánh giá cuốn phim nên hoàn toàn có tính chủ quan".

Việt gian chơi trò đểu: Những gì kẻ khác viết thì cho là chủ quan; còn những gì mình viết thì không có chủ quan.  

Việt gian này điếm thiệt .

_________________________

Vài suy nghĩ về phim Terror in little Sài Gòn

T/g Thạch Đạt Lang

Phim Terror in little Sài Gòn được chiếu vào tối 03.11.2015 lúc 07:00PM ( giờ Cali ) trên đài truyền hình PBS đã gây nên nhiều cuộc tranh cãi về nội dung và mục đích chuyển tải của phim trong cộng đông NVHN mấy ngày qua.

Cuộc tranh cãi chia làm 2 phe rõ rệt.



Phe chống cuốn phim cho rằng toàn bộ phim dài 54 phút 15 giây chỉ có mục đích bôi nhọ cộng đồng người Việt hải ngoại ( NVHN ) qua những vụ giết hại các ký giả người Việt trong thập niên 80 mà sở cảnh sát liên bang FBI cũng không tìm ra thủ phạm. Phim không cho khán giả thấy được điều mới ngoài những chuyện mọi người đều đã biết.

Cũng có một số người cho rằng mục đích của Thompson và Rowley khi làm phim, đã có ác ý khơi lại môt vấn đề cũ, xẩy ra hơn ba thập kỷ trước. Vì kỳ thị chủng tộc hay vì một nguyên nhân nào đó, chỉ muốn đánh đồng MT với cộng đồng NVTN hải ngoại và cố tình bêu riếu, tạo sự mất thiện cảm của người dân bản xứ với cộng đồng người Việt. Một vài người khác cho rằng Thompson nhận tiền của Hà Nội để làm phim này nhằm hạ uy tín của Việt Tân đang lên cao trong lòng người dân quốc nội.
Phe bênh vực hoan nghênh tinh thần đi tìm sự thật cho công lý đáng được trân trọng. Thân nhân, gia đình các ký giả bị giết cần nhận được câu trả lời ai đã giết họ, họ đã làm gì để bị hãm hai một cách hèn hạ như thế? Công lý cần phải được soi sáng.

Tôi không phê bình, nhận xét về bài viết của các ông Nguyễn Quang Duy, Bùi Văn Phú, Đinh Tấn Lực, video phỏng vấn ông Vũ Văn Lộc bởi đó chỉ là nhận định của cá nhân, tùy theo họ đứng ở vị trí nào để đánh giá cuốn phim nên hoàn toàn có tính chủ quan. Mục đích bài viết hay trả lời phỏng vấn của họ cũng có thể do thành kiến với những gì A.C Thompson muốn chuyển tải sẽ không đúng với sự thật.

Tôi viết lên nhận định của mình sau khi xem phim, đọc các bài viết trên báo Người Việt online nói về cuộc phỏng vấn của ông Hà Giang về A.C Thompson, các bài viết bằng Anh ngữ trên Frontline của A.C Thompson và cộng sự viên.

Tôi chưa hề có hiềm khích, ân oán gì với bất cứ ai trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh hay Việt Tân sau này, cũng không hề bị hăm dọa, hành hung bởi bất cứ người nào.

Bài viết do đó hoàn toàn không vì thù ghét hay có thành kiến, tuy nhiên có thể tôi bị kết án rằng chỉ muốn đánh phá Việt Tân như một số người nhận định . Tôi chấp nhận chuyện đó khi nói lên suy nghĩ của mình.

Với tôi, phim Terror in little Sài Gòn là một phóng sự, những nhân vật trong phóng sự này không phải là diễn viên, nên diễn tiến các cuộc phỏng vấn, thu hình của Thompson và nhóm phóng viên hoàn toàn đi theo những đầu mối tìm được, tất nhiễn dù được edit lại vẫn không phải là một phim được dàn dựng ở phim trường, có sẵn kịch bản và đạo diễn phải quay theo đó.

Những nhân vật được phỏng vấn có người dấu mặt, dấu tên, có người công khai danh tính, hiện diện rõ ràng trước Camera. Những người giấu mặt, ẩn danh có thể vì lý do an toàn của bản thân hay vì lý do nào khác tôi không biết.

Sự ẩn mặt, giấu tên của họ trong phóng sự bị nhiều người cho rằng không khả tín. Điều này không đúng. Trong một cuộc điều tra các tổ chức tội phạm nguy hiểm, vì lý do an ninh cho nhân chứng, cảnh sát có quyền không tiết lộ danh tính, nhân thân, diện mạo của họ. Nếu bị bắt buộc xuất hiện trong những phiên tòa trọng án, họ sẽ được hưởng chương trình Bảo Vệ Nhân Chứng ( Witness Protection Program ). Tuy nhiên nhân chứng chỉ được hưởng chương trình này khi cuộc điều tra đang tiến hành, phiên tòa đang diễn tiến.

Với phóng sự của một đài truyền hình tư nhân, việc bảo vệ an toàn cho nhân chứng là điều cần thiết. Họ quay lưng lại ống kính Camera, không có tên, nhưng không có nghĩa họ là những nhân chứng được Thompson dựng lên.

Nếu có một phiên tòa để tái xét xử những vụ án sát hại những ký giả Việt Nam nói trên, những nhân chứng này có thể sẽ phải hiện diện trước tòa hoặc trong văn phòng chánh án và sẽ là những Crown Witness.

Coi phim Terror 2 lần, đọc kỹ lời các nhân vật trong phóng sự bằng phụ đề tiếng Anh, tôi thấy nội dung mà A.C Thompson và Rowley muốn chuyển tải chỉ là đi tìm sự thật, công lý cho các ký giả bị giết.

Muốn đánh giá đúng cuốn phim, người ta phải quay trở lại thời điểm thành lập MTQGTNGPVN từ đại hội chính nghĩa ngày 30.04.1980 và những hoạt động sau đó của họ. Từ việc trình chiếu cuốn phim quay những cảnh ra mắt Mặt Trận, tuyên bố cương lĩnh trong chiến khu với khoảng 200 người, đến những hoạt động tuyên truyền rầm rộ tại hải ngoại qua các cuộc thăm viếng chiến khu của những nhân vật tai to, mặt lớn hay có uy tín trong cộng đồng, những cuộc quyên góp tiền bạc ồn ào của người Việt tị nạn khắp nơi.

Tuy nhiên, chỉ một thời gian ngắn sau khi ông Hoàng Cơ Minh tuyên bố có 10.000 quân và thống nhất được 36 tổ chức kháng chiến tại quốc nội, nghi ngờ bắt đầu nổi lên về thực lực của MT.
Nhiều tờ báo, tổ chức, cá nhân lúc đầu hoàn toàn ủng hộ, tin tưởng MT bắt đầu tìm hiểu để rồi dần dần khám phá ra sự lươn lẹo, gian dối của ông Hoàng Cơ Minh và lãnh đạo MT.

Sự thực chẳng có 10.000 quân ở một căn cứ sát biên giới Lào-Việt hay 36 tổ chức kháng chiến tại quốc nội. Tất cả chiến khu nằm trên đất Thái chỉ khoảng vài chục người, còn lại là đi mượn của quân đội Thái, được cho mang vũ khí, súng M-16 vừa thật, vừa giả, diễn hành qua lại, quay phim, đọc diễn văn, cương lĩnh… Hết.

Trong số những ký giả bị sát hại, trừ Dương Trọng Lâm là sinh viên du học trước năm 1975, chủ bút tờ báo Cái Đình Làng bị giết vì tờ báo thiên cộng, và Hoài Điệp Tử vì đăng quảng cáo cho cơ sở kinh tài của CS, hai người còn lại là Đạm Phong, Lê Triết có các bài viết chỉ trích, phê bình việc làm của MT và Đỗ Trọng Nhân làm việc kỹ thuật với tờ báo VNTP nơi ông Lê Triết viết bài đã kích MT thậm tệ. Tuy nhiên những cái chết của Hoài Điệp Tử, Lê Triết và Đỗ Trọng Nhân không được Thompson điều tra.

Ký giả Nguyễn Đạm Phong có lẽ là người đầu tiên qua Thái Lan tìm hiểu sự thật về MT. Theo lời con trai của Đạm Phong, khi đăng tải các sự thật thâu thập được trên tờ báo Tự Do, ông đã nhận được nhiều cuộc điện thoại hăm dọa là nếu cha ông không chấm dứt những bài báo phơi bày sự thật về MT, cha ông sẽ phải lãnh những hậu quả.

Có thể ông Đạm Phong cũng như Hoài Điệp Tử không tin những kẻ công khai hăm dọa dám ra tay sát hại mình nên đã lãnh cái chết đáng tiếc.

Riêng về vợ chồng ông Lê Triết thì khác. Ông Lê Triết biết rõ nguy hiểm đang rình rập nên đã mua súng để tự vệ. Tiếc rằng đêm hai vợ chồng ông bị bắn chết khi đi dự tiệc cưới trở về, ông đã không mang súng theo trong người. Ông Lê Triết viết rất nhiều bài đã kích MT rất độc địa, chua cay trên VNTP với bút hiệu Tú Rua qua mục Ngày Lại Ngày, dù trước đó VNTP là tờ bán nguyệt san ủng hộ MT rất nhiều.

Riêng cái chết của ông Đỗ Trọng Nhân, người chỉ lo phần kỹ thuật cho tờ Văn Nghệ Tiền Phong, bị bắn chết trong xe có lẽ do sự lầm lẫn của sát thủ.

Ngoài các vụ sát hại ký giả trên, còn nhiều vụ khác ít được nói đến trong cộng đồng NVTNCS, có thể vì nạn nhân thoát chết. Đó là những vụ bắn các nhà báo Đoàn Văn Toại, Cao Thế Dung…Cao Thế Dung cũng là người viết bài đã kích MT khá nhiều.

Đến ngày hôm nay, không một ai bị kết án trong các vụ sát hại những ký giả nói trên. Tuy nhiên, không ai có thể chối cãi được là có một chủ trương bịt miệng ký giả, phóng viên báo chí trong cộng đồng NVTNCS tại Hoa Kỳ bởi một thế lực, tổ chức nào đó.

Mục đích của tổ chức, thế lực này là dùng khủng bố để ngăn chận, cảnh cáo những ký giả, phóng viên người Việt trong cộng đồng không nên loan tải những tin tức thiệt hại đến uy tín của họ, cho dù đó là sự thật.

Nhiệm vụ cao quý của người ký giả, phóng viên là đi tìm và công bố sự thật. Chỉ có sự thật mới tồn tại vĩnh viễn. Gian trá, lọc lừa sẽ bị phơi bày với thời gian, không sớm thì muộn.

Chúng ta không thể đánh đồng một tổ chức, một đoàn thể là cộng đồng NVTNCS trên nước Mỹ. Không ai coi tổ chức Mafia của Ý trên nước Mỹ là cộng đồng người Ý hay tổ chức La Eme là cộng đồng Mexico ở California.

Cũng không thể viện bất cứ lý do gì để bào chữa cho kẻ khủng bố, ngay cả khi họ đang chống lại chế độ cộng sản VN. Tôi vốn quan niệm không thể dung dưỡng cái Ác, dùng Ác diệt Ác, bởi cái Ác sau sẽ tàn nhẫn độc địa, thâm hiểm hơn cái Ác trước.

Một tổ chức, đoàn thể chưa có lãnh thổ, chưa có dân, chưa có quyền lực… nhưng đã sử dụng bạo lực để bịt miệng những người phê bình, chỉ trích mình, thì khi có quyền lực, sức mạnh, quân đội trong tay, chắc chắn họ sẽ tìm cách giữ vững quyền lực bằng mọi phương tiện, thủ đoạn không khác gì cộng sản.

Tuy vậy, cũng có người ngây thơ cho rằng: -Tạm thời cứ để yên mọi chuyện, chúng ta sẽ tính sổ họ bằng lá phiếu khi chế độ CSVN sụp đổ. Đúng là mơ tưởng chuyện huyễn hoặc. Kẻ đã quen sử dụng bạo lực để khủng bố, bịt miệng người khác chắc chắn sẽ không chờ người dân dùng lá phiếu để loại bỏ họ.

Cuối phim, phóng viên Thompson đã xác nhận với con trai của Đạm Phong là theo sự điều tra, MT có một tổ chức là K9, tổ chức này giết Đạm Phong và các ký giả khác.

Bà Katherine-Tang-Wilcox, một nhân viên của cảnh sát cho biết, nếu có thêm chứng cớ mới được đưa ra ánh sáng, vụ án nên được xét xử lại. Thompson cho biết thêm, đã liên lạc với FBI nhưng cơ quan này từ chối phỏng vấn. Thay vào đó họ gửi cho Thompson một bản giải thích nói rằng: „- Các vụ án đã được điều tra bởi những nhân viên chuyên môn nhiều kinh nghiệm. Các nhân viên này đã thu thập bằng chứng, phỏng vần nhiều người, nhưng sau 15 năm điều tra, văn phòng biện lý và FBI quyết định đóng các hồ sơ đó lại vì không đủ chứng cớ để mở một phiên tòa“.

Một phiên tòa để tái xét xử các vụ án nói trên chỉ có thể xẩy ra khi Mặt Trận tức Việt Tân kiện hai phóng viên Thompson và Rowley ra tòa về tội bôi nhọ, vu cáo khi không có chứng cớ rõ rệt. Cá nhân người viết rất mong điều này thành hiện thực cho rõ trắng đen, bởi đây là cơ hội bằng vàng cho Việt Tân rửa sạch các oan ức đã phải chịu đựng bấy lâu nay.

Thạch Đạt Lang

http://www.danchimviet.info/archives/99207/vai-suy-nghi-ve-phim-terror-in-little-sai-gon/2015/11

No comments:

Post a Comment