Monday, December 24, 2018
Có những nguời đi không về (1) _ Huyền Chiêu

(Để tưởng nhớ nhạc sĩ Hoàng Giác, mất ngày 14 tháng 9- 2017)
Năm 1954 Hoàng Giác không vào Nam nhưng ca khúc Quê Hương của ông đã di cư theo bước chân người viễn xứ, trở thành giọt nước mắt thương nhớ chốn quê nhà không bao giờ còn được trở lại.
“ai qua miền quê binh khói
Nhắn giúp rằng nơi xa xôi
Tôi vẫn mơ tùm tre xanh ngắt
Tim sắt se, cảnh xưa hoang tàn” (2).
(Để tưởng nhớ nhạc sĩ Hoàng Giác, mất ngày 14 tháng 9- 2017)
Năm 1954 Hoàng Giác không vào Nam nhưng ca khúc Quê Hương của ông đã di cư theo bước chân người viễn xứ, trở thành giọt nước mắt thương nhớ chốn quê nhà không bao giờ còn được trở lại.
“ai qua miền quê binh khói
Nhắn giúp rằng nơi xa xôi
Tôi vẫn mơ tùm tre xanh ngắt
Tim sắt se, cảnh xưa hoang tàn” (2).
Ở đây đêm vắng thưa nguời còn ta với trời (*) _ Huyền Chiều
Tôi thích nhìn ngắm các pho tượng. Chúng dạy tôi vẻ đẹp của sự im lặng.
Thuở bé, tôi không có con búp bê nào. Nhà chỉ có một pho tượng ông lão đi câu bằng gỗ. Pho tượng đã gãy một chân, nón sứt. bị bỏ nằm lăn lóc trong xó nhà. Tôi thường ôm pho tượng trên tay, nhìn ngắm đôi mắt không chớp của ông lão, lòng thương cảm như khi nhìn thấy một người ăn mày què cụt. Lớn hơn tôi vẫn thường nhìn ngắm tượng đức mẹ, tường phật bà với đôi bàn tay chắp lại, dịu dàng, độ lượng.
Thuở bé, tôi không có con búp bê nào. Nhà chỉ có một pho tượng ông lão đi câu bằng gỗ. Pho tượng đã gãy một chân, nón sứt. bị bỏ nằm lăn lóc trong xó nhà. Tôi thường ôm pho tượng trên tay, nhìn ngắm đôi mắt không chớp của ông lão, lòng thương cảm như khi nhìn thấy một người ăn mày què cụt. Lớn hơn tôi vẫn thường nhìn ngắm tượng đức mẹ, tường phật bà với đôi bàn tay chắp lại, dịu dàng, độ lượng.
Wednesday, November 21, 2018
[VNCH] Những chút ngậm ngùi _Cao Ngọc Bông
* Nguồn ĐS CHSLTQN 2018
Dòng đời biến chuyển, vạn vật đổi thay... Nhưng tuổi thơ vẫn mãi trong tôi, nhất là những kỷ niệm của tuồi học trò. Nhớ nhiều nhất là thời trung học dưới ngôi trường Nữ Trung Học Qui Nhơn thơ mộng lộng gió biển với tiếng lá reo vui trong nắng.
[VNCH-] Hoài niệm _Tango

* Nguồn ĐS CHSLTQN 2018
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”, tác giả viết nhiều điếu liên quan đến ngôi trường này.
Thursday, November 15, 2018
Hai đoạn phim trên youtube _Khôi An
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2009, với bài "Tình Nghĩa, Nghĩa Tình" tự sự của một thuyền nhân, kể về chuyến tầu vượt biển bị hải tặc săn đuổi suốt đêm, vào lúc cùng quẫn chạy hết nổi thì thấy lá cờ Mỹ và được cứu sống. Đến Hoa Kỳ năm 1984, Khôi An hiện là cư dân Bắc California. Nghề nghiệp: kỹ sư điện tử tại công ty Intel. Bài mới của Khôi An, như tựa đề cho thấy, có nhiều tính thời sự, nhưng được viết bằng tấm lòng “Tôi viết những dòng chữ này mà nước mắt tuôn ra.” Mời bạn cùng trân trọng chia sẻ.
***
***
Tuesday, November 13, 2018
[VNCH] Tình nghiã, nghĩa tình _Khôi An
Tác giả đến Hoa Kỳ năm 1984, hiện là cư dân cuả Bắc California. Nghề nghiệp: kỹ sư điện tử tại Intel Cooperation. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của cô là “Vui Buồn Thuở Ấy”. Bài mới viết cho biết thêm cô là thuyền nhân và kể lại câu chuyện xúc động: Một chuyến tầu vượt biển bị hải tặc săn đuổi và vào lúc tả tơi cùng quẫn hết chạy nổi thì thấy lá cờ Mỹ...
Saturday, November 3, 2018
Áo trắng Trưng Vương & Mấy cành hoa khô
 Khoảng giửa năm 2006, Dũng, anh họ Nga từ California có việc đến thành phố Nga ở và ghé thăm bố mẹ nàng. Anh hỏi chuyện nàng: - Từ khi về lại đây, Nga đã liên lạc với Nam chưa?
Nàng nhìn anh Dũng không trả lời nhưng sốt ruột hỏi:
- Anh có hay gặp anh Nam không?
- Nam thỉnh thoãng có điện thoại hay e-mail cho anh. Lần sau cùng anh gặp Nam khi đi dự buổi họp mặt VTT với những người bạn BV cùng lớp.
Nàng hỏi tiếp:
- Anh Nam có hỏi thăm gì về Nga không?
Dũng nhìn Nga muốn kể một chi tiết về người bạn thân nhưng lại đắn đo, có lẻ vì sợ cô em họ xúc động và thêm buồn phiền nhưng khi thấy Nga nhìn mình như van xin, Dũng tiếp:
Friday, October 19, 2018
Nơi có những cây tùng xanh biếc - Chuyện Tình Buồn - Cường Để và Ando Chie
Photo: Kỳ ngoại hầu Cường Để
T/g: Trần Thùy Mai
Một người bạn Nhật kể lại với tôi rằng trong suốt mấy mươi năm sau khi Kỳ Ngoại Hầu Cường Để mất, bà Ando Chie sống trong một căn hộ đơn sơ, và giữ mãi trên vách những bức hình của ông….
Tôi rất muốn được tận mắt nhìn nơi đó, nhưng khi tôi đến Tokyo vào năm 2007, bà đã qua đời trước đó không lâu. Cũng may tôi đã đến nghĩa trang Zoshigaya nơi bà chôn nắm tro của nhà chí sĩ Việt Nam.
Hôm đó là một ngày tháng Tư, trong nghĩa trang có hoa anh đào nở. Tôi hình dung bóng Ando Chie lủi thủi một mình. Trong cảnh vắng lặng, những ngày tháng giữa Cường Để và Ando Chie bắt đầu hiện ra trong tôi. Một câu chuyện về tình yêu và phận người.
T/g: Trần Thùy Mai
Một người bạn Nhật kể lại với tôi rằng trong suốt mấy mươi năm sau khi Kỳ Ngoại Hầu Cường Để mất, bà Ando Chie sống trong một căn hộ đơn sơ, và giữ mãi trên vách những bức hình của ông….
Tôi rất muốn được tận mắt nhìn nơi đó, nhưng khi tôi đến Tokyo vào năm 2007, bà đã qua đời trước đó không lâu. Cũng may tôi đã đến nghĩa trang Zoshigaya nơi bà chôn nắm tro của nhà chí sĩ Việt Nam.
Hôm đó là một ngày tháng Tư, trong nghĩa trang có hoa anh đào nở. Tôi hình dung bóng Ando Chie lủi thủi một mình. Trong cảnh vắng lặng, những ngày tháng giữa Cường Để và Ando Chie bắt đầu hiện ra trong tôi. Một câu chuyện về tình yêu và phận người.
Bánh Căn Phan Thiết _Đỗ Hồng Ngọc
Bánh Căn

Viết cho Trần Vấn Lệ

Viết cho Trần Vấn Lệ
Sao gọi là “Bánh Căn”? Có lẽ đó là món bánh “căn bản” của con nhà nghèo vùng Phan Rang, Phan Thiết. Ở Tuy Hòa, Nha Trang, Đà Lạt… cũng thấy có nhưng khác một chút. Saigon còn khác xa hơn và xuống tới Vũng Tàu thì Bánh Căn trở thành… “Bánh Khọt”!
Thursday, October 18, 2018
[VNCH] Châu về hợp phố _Hà Thúc Hùng
* Trích ĐS CHSLTQN 2018
Sau khi rời trường trung học Cường Để Qui Nhơn, Trần Anh Tuấn tiếp tục vào học đại học văn khoa Sài Gòn. Đầu năm 1967, anh tình nguyện nhập ngũ khoá 24 trường Bộ Binh Thủ Đức. Cuối năm đó anh mãn khoá ra trường và được phục vụ trong binh chủng Quân Cảnh.
Một kỷ niệm xưa _Tạ Thái Thanh

* Trích ĐS CHSLTQN 2018.
Khi tuổi về chiều, người ta thường thích một mình, thích lặng trầm tư về năm tháng cũ. Năm nay tôi đã gần tròn 60, cái tuổi về chiều. Có những điều rất gần, rất quen thuộc hằng ngày mà sao tôi lại lãng quên, nhưng có những điều rất xa trong quá khứ mà sao cứ còn hoài còn mãi trong tôi.
Wednesday, October 10, 2018
Vì... _T/g Lý Thụy Ý
Viết trong mùa hè đỏ lửa
Vì tất cả những người trong cuộc chiến
Đều mỉm cười chấp nhận chuyện chia ly.
Vì chúng mình là người trong cuộc chiến
Em không buồn khi tiễn bước anh đi.
Tuesday, October 2, 2018
Cái tựa bài dưới đây đầy "tính XHCN" :-(
**
Nội cái tựa bài là đã mang đầy "tính XHCN" rồi. Trọng Dân xã nghĩa này xạo quá. Thật thà chút xíu vẫn hay hơn là ba xạo.
T/g Nguyễn Trọng Dân là dân Bắc kỳ XHCN. Y chưa sống một ngày nào dưới thời VNCH. Câu văn y viết rất tối nghĩa.
Bài này toàn là những dòng thơ phịa, có lẻ do y phịa ra. Bà con nào biết y thì xin nói cho y biết là đừng có học theo thói của vẹm láo mà "nổ" nữa.
Subscribe to:
Posts (Atom)













