Thursday, May 8, 2014

Chuyện Cựu Gia Long và Trường Mẹ _Trương Ngọc Anh, GL71


“Từ đầu tháng Tư năm nay, trong sinh hoạt bầu cử của hội cựu Gia Long, trời đất bỗng nổi cơn sóng gió.” Đây là bài viết của một cựu Gia Long, từng là Tổng Thư Ký của Hội Ái Hữu. Tác giả Trương Ngọc Anh đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài “Tiểu Hợp Chủng Quốc” kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001.

* * *

Gia Long là một ngôi trường Nữ Trung học, gần như nổi tiếng nhất Saigon, nhờ vào sự giáo dục rất nghiêm khắc, để đào tạo những thế hệ phụ nữ với công, dung, ngôn, hạnh, là tứ đức phụ nữ, ngoài ra còn phải học thật giỏi và sĩ số đậu tú tài thường rất cao. Chúng tôi đa số không hổ danh nầy về trường mẹ.

Đó là ngôi trường tuyệt đẹp, giữa một trong những khu phố êm ả thơ mộng nhất thành phố, đối diện với một ngôi chùa uy nghi. Chính là từ đó, tai tôi từng nghe tiếng chuông chùa âm vang, mỗi buổi sáng sớm trong sân chùa chờ giờ trường mở cổng, ngồi học bài giữa một cõi thênh thang, thơm thoang thoảng hương bông sứ, nhiều hôm còn nhìn được ánh trăng ngang đầu giấc sớm mai.

Saturday, May 3, 2014

Chuyện Người Lính Trinh Sát _Tg Phạm Tín An Ninh



Tiểu Đoàn đang hành quân ở Ngân Sơn thì có lệnh kéo ra quốc lộ để di chuyển khẩn cấp. Đám lính tráng buồn thiu. Vì vùng này rất nổi tiếng có nhiều cô gái quê làn da nõn nà xinh đẹp, mà mỗi lần đơn vị ghé lại đây, thế nào cũng có vài chàng lính trẻ chấm dứt cuộc đời độc thân vui tính. Lần này đơn vị đi xa, nên trên các chiếc xe GMC thấp thoáng bóng vài cô con gái mặc áo lính. Thông cảm cho các đôi vợ chồng mới, ông Tiểu Đoàn Trưởng bảo các sĩ quan lơ đi, để cho các cô dâu được đi theo.

30 tháng 4 năm 1975 chị ở đâu? _Tg Nguyễn Thị Thêm


Chị về nhà sau một ngày lang thang ngoài đồng. Con trâu đã vào chuồng ngủ yên. Chị lặn lội ra bờ ruộng cắt một gánh cỏ về sân hợp tác xã trình diện rồi đem vào chuồng trâu. Chị cũng không cần biết hôm nay mình được bao nhiêu điểm lao động. Cuộc đời chị như cái máy chạy theo những mắc xích vòng quay. Sáng trưa chiều tối, chị làm, chị sống, chị sinh hoạt như một cái xác không hồn. Chị đã mất tất cả niềm vui và nụ cười từ khi chị đặt chân lên mảnh đất này.

Như giấc chiêm bao _Tg Diệp Hoàng Mai




(Photos: Cô Huỳnh Thị Tâm Xưa và Nay)

Thầy Phạm Đức Bảo có lần hỏi tôi:

-  Này, em có gặp cô Huỳnh Thị Tâm không?

-  Em có đi tìm cô Tâm, nhưng chưa gặp. Có lẽ cô đi nước ngoài rồi thầy ơi!...

-  Không, cô Tâm vẫn còn ở Sài Gòn này này…

Friday, May 2, 2014

Những Người Bạn _T/g Nguyễn Hữu Hạnh



 “Hạnh thân. Cám ơn bạn vẫn nhớ đến mình và đề nghị mình viết bài về những kỷ niệm với Hải. Rất tiếc phải từ chối bạn một lần nữa. Lý do thứ nhứt là trí nhớ mình kém quá, sợ vì thế mà viết không chính xác, không trung thực. Thứ hai là mình không muốn ăn theo tên tuổi Nguyễn Tất Nhiên. Đó là vì mình đã đọc rất nhiều bài của nhiều người viết tào lao những chuyện toàn tưởng tượng nên mắc cở dùm mà không muốn vô tình giống họ. Cuối cùng là từ lâu rồi mình đã mất khả năng sáng tác. Chúc Hạnh vui khỏe và thành công. Thiên Thọ...”

Bức Hình Ngày 27 Tháng Tư Năm 1975 Ở Paris


Bức hình nầy tôi nhận từ ngày hôm qua, do e:mail của một người em ở Việt Nam. Vài giờ sau đó các bạn ở Paris cũng đã gởi đến tôi. Bức hình tầm thường đen trắng được scan từ một tờ báo cũ, có lẽ tờ Figaro, vì tờ Le Monde, những năm tháng ấy, tuy nổi danh là một tờ báo đúng đắn vẫn còn thiên Công sản Việt Nam và vẫn hằng ngày đăng tin bóp méo.

Triết Lý Giáo Dục Của Việt Nam Cộng Hòa: Một Niềm Hãnh Diện Của Người Việt Quốc Gia _Tg: Võ Văn Thiệu



Thầy cô giáo thời VNCH tham dự buổi hội thảo về cải tổ chương trình sư phạm (giáo dục).

Những năm gần đây chúng ta đã nghe nói nhiều về tình trạng suy đồi của nền giáo dục tại Việt Nam hiện nay do sự cai trị đất nước bởi chế độ độc tài đảng trị của Cộng Sản. Từ u sang Á, từ Đông sang Tây, từ Bắc chí Nam, hể nơi nào có sự lãnh đạo của đảng CS thì nơi đó có băng hoại giáo dục. Mà giáo dục là một điều tối quan trọng cho con người, cho xã hội và cho đất nước. Nó là cái thước đo chính xác nhất để xác định là quốc gia đó có tiến bộ thật sự, có văn minh đúng mức và có tương lai để cho các thế hệ mai sau vươn lên.

Thursday, May 1, 2014

Người lính không có số quân _T/g Trần Như Xuyên




Tối đó, tôi dẫn Đại đội tới điểm đóng quân đêm, đây là ngày đầu tiên tôi nắm Đại đội, sáng nay có cuộc bàn giao ở Tiểu đoàn, người Đại đội trưởng tiền nhiệm,cũng là khóa đàn anh của tôi, có sự vụ lệnh đi học khóa quân chánh.

Wednesday, April 30, 2014

Trường Ngô Quyền và Xứ Bưởi Của Tôi _Gs Phan Thông Hảo


 

I. Lúc mới về dạy trường Ngô Quyền.

Kể từ ngày nhận Sự Vụ Lệnh vào tháng 1 năm 1959 của Nha Trung Học bổ nhiệm tôi về dạy học tại Trung Học Ngô Quyền đến nay, tính ra cũng hơn 40 năm, dù tôi chỉ dạy tại đây tròn 4 năm. Tuy với thời gian ngắn ngủi như vậy, nhưng biết bao kỷ niệm vui buồn vẫn còn ít nhiều sống động trong lòng tôi, về các đồng nghiệp mà phần lớn nay đã ra người thiên cổ, về các em học sinh thân yêu mà tuổi đời không kém thầy dạy bao nhiêu, nay đã thành nhân, có con có cháu đầy đàn mà sống lưu lạc khắp mọi nơi trên thế giới hay vẫn còn tại quê nhà. Giờ đây tại quê người, với tuổi đời xế bóng, xin được ghi lại đôi dòng kỷ niệm về tình người, về xứ sở năm xưa nơi xứ Bưởi, mãi mãi khó quên. Nhưng rồi, tất cả sẽ trôi vào quá khứ, ngàn vạn năm khó tìm lại được. Những điều ghi lại sau đây, nhớ tới đâu ghi tới đó, không theo thứ tự rõ ràng cho lắm vì lâu quá rồi, cộng thêm tuổi già lú lẫn, thế nào cũng thiếu sót ít nhiều.

Bưởi Biên Hòa, Sông Đồng Nai _Gs Trần Thị Nguyệt Thu

   

Người ta bảo bưởi ngọt là tại đất Biên Hòa xưa kia là do núi lửa phun ra. Nhưng tôi cho là bưởi ngọt nhờ tưới bởi nước sông Đồng Nai.

Đôi Điều Cảm Nhận Với Quyết Định Trở Về Nước Hoạt Động của Chiến Sĩ Nguyễn Thị Ngọc Hạnh - Tg Nguyễn Vũ Bình


Mới nhận được email của Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước, có nội dung nói về quyết định trở về nước hoạt động của nữ chiến sĩ Nguyễn ThịNgọc Hạnh, cùng với các văn bản gửi tới các Chính Phủ có liên quan tới Hiệp định Paris về Việt Nam.

Cảm nhận ban đầu của tôi là rất ngạc nhiên, cảm thấy thú vị, và sau cùng là khâm phục quyết định có phần“lạ lùng” của chị Ngọc Hạnh.

Tôi ngạc nhiên bởi vì, mới chỉ cách đây vài tuần thôi, chúng ta đã có một tù nhân lương tâm, được phóng thích và quyết định tỵ nạn chính trị ở Mỹ (với thông báo là đi chữa bệnh).

Tuesday, April 29, 2014

Quân Trừơng



Nữ Quân Nhân QL-VNCH (đẹp như minh tinh màn bạc!)

Có một điều cũng la, chúng tôi đã 17, 18 năm rồi, ngồi chuyện trò đủ thứ trên đời nhưng, chưa bao giờ hó hé đến “thao trường đổ mồ hôi”. Hôm nay nhân có tin Hải Quân Trung Tá Lê Bá Hùng là Hạm trưởng Khu Trục Hạm USS Lassen (DDG 82 ) đắc giá và tối tân của Mỹ vừa cặp bến Ðà Nẳng ngày 7 tháng 11 năm 2009, chú Mười Út bổng có ý kiến: “rằng sao ta không đả động gì đến trường đã dạy ta đánh giặc!?.

Tôi đề nghị, sáng nay anh Năm Lào Cai nói trước về thời gian thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung rồi Thủ Ðức. Tôi sẽ nói về Trường Ðại Học ChiếnTranh Chính Trị Ðà Lạt ngày mai.

[Khuông Vàng Thước Ngọc của Học Đường VNCH] Tấm hình cũ _Tg Diệp Hoàng Mai

Tấm hình chỉ đơn giản hai màu đen trắng – nhưng tôi đoan chắc – có đến bảy sắc cầu vồng kỷ niệm bàng bạc trong ký ức của thầy cô tôi. Hồi xưa trường còn ít lớp, hội đồng giáo sư chưa đông, nên thầy cô dạy cùng trường đều quen biết nhau, thân thiết lắm! Mỗi dịp nhà trường tổ chức “sự kiện”, là tiệm chụp hình Phạm Lung nổi tiếng ở Biên Hòa lại được mời đến, để ghi lại những hoạt động của trường.



Chú thích hình Thầy Cô: ( từ trái qua phải)

- Cô Khương Thị Bàn, cô Đặng Thị Trí, cô Đào Thị Nga, cô Nguyễn Thị Xuân Hồng, thầy hiệu trưởng Huỳnh Quốc Tuấn, cô Huỳnh Thị Tâm, cô Võ Thu Thủy, cô Huỳnh Thị Hội, cô Nguyễn Thị Luông, cô Đinh Thị Hòa ( hàng ngồi)

- Thầy Đào Mạnh Đạt, thầy Thân Trọng Hưng, thầy Dương Hòa Huân, thầy Hoàng Phùng Võ, thầy Nguyễn Sơn, thầy Phan Thanh Hoài, thầy Bùi Quang Huệ, thầy Phan Thông Hảo, thầy Nguyễn Thất Hiệp, thầy Hoàng Quí Nam, thầy Phạm Văn Tiếng, thầy Đinh Văn Sái ( hàng đứng)

Bức hình đã quá tuổi năm mươi, chụp trước lớp học “mượn” của trường Nữ Công Gia Chánh tỉnh Biên Hòa. Ngày xưa đi dạy, nữ giáo sư đều mặc áo dài, nam giáo sư mặc chemise “ đóng thùng” và thắt cravate.

Những dịp lễ có tính chất trang trọng, giáo sư nam đều phải mặc vest chỉnh tề. Đó là trang phục bắt buộc, theo qui định của Bộ Giáo Dục lúc bấy giờ.

Nhớ Về Trường Cũ Ngô Quyền _Tg Người Xứ Bưởi

             

Ngõ vào kỷ niệm

Nhớ lại, một buổi chiều tối mùa đông còn tuyết lạnh lắm, đi làm về thật ấm lòng khi thấy cuốn Đặc San Ngô Quyền 2003 (ĐSNQ-2003) từ Cali gởi qua. Xúc động tưởng như gặp lại được cố nhân. Xem kỹ từng tấm hình về trường cũ và thấp thoáng thấy lại những khuôn mặt từng quen nhau từ thời trung học. Say mê đọc đến nỗi con bé gái út sốt ruột lên tiếng “phê bình” nhắc khéo:

Sunday, April 27, 2014

Vị Tướng Tài Đức Song Toàn: Thiếu tướng Nguyễn văn Hiếu

Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu, Tư Lệnh Phó Quân Đoàn III, QL VNCH

Vị Tướng Tài Đức Song Toàn

Trong cuộc chiến đấu anh dũng của quân dân Việt Nam Cộng Hòa chống lại làn sóng đỏ xâm lăng của khối cộng quốc tế, mà quân đội cộng sản Bắc Việt chính là con tốt, ngụy quyền Hà Nội là tay sai, xua người Việt giết người Việt, thì Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nỗ lực chính đã nhận trọng trách bảo vệ phần đất còn lại của nước Việt Nam Cộng Hòa dù còn non trẻ, vũ khí thiếu thốn, đã chận đứng được những đợt sóng cuồng chiến quá hung hãn của binh đội Bắc Việt, nhiều lúc tưởng chừng phải ngã quị, rồi cũng đứng lên được và đánh những trận long trời vang danh chiến sử. Để có thể làm được những điều kỳ diệu đó, QLVNCH đã hun đúc và cống hiến cho tổ quốc không biết bao nhiêu là anh hùng hào kiệt, mà đã đem máu xương viết thành những trang lịch sử chói lọi. Những vị tướng lãnh xuất sắc nhất của QLVNCH đã chứng minh với thế giới, với những nhà viết quân sử và với những người có thiên kiến khắt khe với Việt Nam Cộng Hòa lẫn thân cộng, rằng quân đội Việt Nam Cộng Hòa khi đã được chỉ huy bởi những anh hùng kiệt xuất, thì quân đội đó trở nên một quân đội thiện chiến, có khả năng bảo vệ được đất nước.