Tuesday, April 30, 2013

Why? Who are (is) behind all this?

 Cửu Long:
Trước hết, tôi thành thật xin lỗi Anh ĐC Hùng và các Bạn Đọc về bài bình luận không đúng trọng tâm bài chủ, nhưng tôi biết bài của Anh ĐC Hùng luôn luôn thu hút nhiều sự quan tâm nhất nên tôi xin gởi gắm " nỗi lòng" của tôi.

Sunday, April 28, 2013

Chống cộng bằng mồm _T/g Người Lính Già Oregon

Thỉnh thoảng lên mạng, tôi đọc được những bài viết hùng hổ hoặc mỉa mai, phỉ báng và mạ lị những người bị gán cho nhãn hiệu là “chống Cộng bằng mồm”. Tác giả của những bài viết ấy đều nặc danh hoặc ký tên ma, khiến không thể trả lời trực diện được. Và vì nặc danh, ai cũng có quyền nghĩ rằng có thể đó là bọn “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản” ẩn núp trong bóng tối, dưới hang ổ như loài chuột chũi, nằm rình cơ hội để chõ mõm ra chửi bới, rồi rút êm, mà không sợ bị ăn đòn công luận.

Friday, April 19, 2013

Không cho phép mình quên _Nguyễn Khánh Vũ



Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống? Với tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt cộng nhắc tôi phải cảnh giác luôn luôn.

Bài học số 1: Việt cộng giết người Quốc gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho cộng sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung cộng.

Thursday, April 18, 2013

30-4 Nói về giáo dục của VNCH _Nguyễn Nhơn.


Năm học lớp nhì trường làng, tức lớp hai trường tỉnh, vừa học thông mặt chữ, ê a đọc Quốc văn Giáo khoa thư:

“ Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Núi Thái Sơn ở đâu không biết, chỉ biết là công cha cao như núi. Nguồn nước từ đâu cũng không hay, chỉ biết lòng thương của mẹ ngọt ngào như nước Mội Thầy Thơ trong vắt.

Đó là lòng hiểu để trong gia đình. Khi ra ngoài xã hội thì phải biết thương người như thể thương thân:
 

“ Thấy người hoạn nạn thì thương,
Thấy người tàn tật lại càng trông nom.

Wednesday, April 17, 2013

The Lost Commandos : The Ill-Fated Recruits of a Top-Secret U.S. Program Are Emerging Years Later From the Shadows of Vietnam _by DAN WEIKEL and THUAN LE


ON THE TRAIN RIDE FROM PRISON, NHI HUNG DINH SAW HIS COUNTRY for the first time in 18 years. He would never forget the view. Rubble, bombed-out buildings and craters scarred the landscape. Conditions were so squalid in Vinh, a major port in the panhandle of northern Vietnam, that he did not want to get off the train to stretch his legs. The people seemed listless, and Dinh spotted pickpockets among the waiting passengers. It was 1982, seven years after the end of the Vietnam War, but much of the city was still in ruin--the target of some of the conflict's heaviest naval and aerial bombardment.

Tú Mỡ và Văn tế An Nam tạp chí

Trong các thể văn cũ, cổ nhân ngoài thơ luật, thường sáng tác phú và văn tế. Phú là loại văn mô tả như định nghĩa (phú giả, trực trần kỳ sự có nghĩa ‘phú là thể mô tả trực tiếp sự việc’). Còn văn tế là thể văn truy điệu nhân một kỳ tế lễ, bày tỏ lòng thương tiếc, kính ngưỡng của người sống, qua những lời ca tụng đức tính, công nghiệp của người quá cố. Trong văn học Việt Nam thế kỷ XIX, nhiều bài văn tế của Nguyễn Đình Chiểu (1822-1888) đã trở thành bất hủ như các bài: Văn tế vong hồn mộ nghĩa, Văn tế Trương Công Định, Văn tế Nghĩa sĩ Cần giuộc... Tuy nhiên, nhà văn cũng có thể dùng văn tế để tống tiễn quỷ thần, đặc biệt là ác thần, như Nguyễn Thuyên đời Trần làm bài văn tế Đuổi cá sấu về biển Đông.

Nhà văn cũng dùng văn tế để châm biếm, để tế sống (Văn tế Trường lưu nhị nữ của Nguyễn Du) và như trường hợp báo Phong Hóa đăng vài Văn tế An Nam tạp chí của Tản Đà khi tờ báo này bị đóng cửa.

Tuesday, April 16, 2013

Hộ Tống Hạm Chí Linh HQ.11 và những ngày biến loạn tháng Tư đen




LỜI NÓI ĐẦU:
Bài hồi ký này đã được đăng trên Đặc san Gươm Thiêng phát hành ngày 19-06-1985. Gần đây có vài hồi ký liên quan đến trận chiến tại eo biển Cà Ná Phan Rang mà HQ.11 đã tham dự. Vì thế, tác giả cố gắng viết lại bài hồi ký năm cũ bằng những điều mắt thấy tai nghe, cập nhật những dữ kiện mới cùng loại bỏ các chi tiết sai sót trước đây để ghi nhớ công lao của thuỷ thủ đoàn HQ.11. Nhớ một kỷ niệm vui

Sunday, April 14, 2013

Những cảnh "Đời đổi đời"



Thử lần bước xa nơi thành phố
Đôi dăm thôi, mươi cây số đủ rồi
Miền quê, miền ngược, miền xuôi
Thì là đất hỡi, trời ơi!
Dân lê lết sống cảnh đời rách bươm!
Ngày rục rã da xương còm cõi
Đêm rụng rời khắc khoải thân đơn
Vào khuya tiếng cú gọi hồn
Vào mai trở giấc máu còn lạnh tê!
Quê hương hỡi Trăm bề nghìn nỗi

Tuesday, April 9, 2013

Thơ Ngô Minh Hằng (p. 0)


Tội ác của CS: Hố chôn người ám ảnh



Thời gian lặng lẽ trôi, tôi, một chàng lính trẻ măng ngày nào bây giờ đã là một ông già với mái đầu hoa râm đốm bạc. Vậy mà tôi chưa nói được câu chuyện lẽ ra phải nói. Đôi lúc tôi âm thầm kể lại cho một số bạn bè tin cậy. Nghe xong ai cũng khuyên “Nói ra làm gì, nguy hiểm lắm đấy”. Và quả thật, sống trong xã hội chủ nghĩa quái đản này, người ta quen thói bưng bít sự thật. Sự thật không có lợi cho Đảng, cho Nhà nước chớ dại mà nói ra, bị thủ tiêu hoặc vào tù là điều chắc.

Monday, April 8, 2013

Viên đạn cuối cùng _Trần Như Xuyên



Viên đạn cuối cùng
Tháng 8-1974, một trận đánh lớn xẩy ra tại Thường Đức giữa hai Lữ đoàn Nhẩy Dù của Quân lực VNCH và 3 Sư Đoàn quân Bắc Việt, trận chiến rất khốc liệt, sau 3 tháng quần thảo, số tổn thất của hai bên rất to lớn. Trận chiến đã trôi qua 37 năm, nhưng những người lính Nhẩy Dù năm xưa vẫn không quên âm vang của trận đánh và những đồng đội đã nằm xuống. Xin mời đọc câu chuyện của một người Đại Đội Trưởng Nhẩy Dù tham dự trong trận đánh này tại Thường Đức.

Kim Mitchell meets man, Tran Khac Bao who saved her life 40 years ago



WASHINGTON (WUSA9)--  Kim Mitchell is back in her Washington, D.C. home and recounting the moment she got to meet the man that saved her life some 40 years ago.

Sunday, April 7, 2013

Người lính không có số quân _Trần Như Xuyên

Tối đó, tôi dẫn Đại đội tới điểm đóng quân đêm, đây là ngày đầu tiên tôi nắm Đại đội, sáng nay có cuộc bàn giao ở Tiểu đoàn, người Đại đội trưởng tiền nhiệm,cũng là khóa đàn anh của tôi, có sự vụ lệnh đi học khóa quân chánh.

Ra trường được sáu tháng, từ anh Thiếu úy mới tò te ra trường, giờ đã lên nắm Đai đội, quả là thời gian hơi nhanh so với những đứa bạn cùng khóa ở các binh chủng khác như Nhẩy dù, Thủy quân lục chiến…, có lẽ họ vẫn còn đang thực tập

Friday, April 5, 2013

Việt cộng! Việt cộng! _N/s Lê Dinh


Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

Đôi dòng về Trường Vũ & Mạnh Quỳnh

Trường Vũ, tên thật là Huỳnh Văn Ngoảnh, sinh năm 1963 tỉnh Bạc Liêu, là một ca sĩ hải ngoại. Anh là con thứ năm trong số 6 người con, gốc người Triều Châu đã sang lập nghiệp tại Việt Nam từ nhiều đời.

Lúc nhỏ, anh cư ngụ trong một xóm nhỏ người Triều Châu ở Bạc Liêu, ít người Việt và giao tiếp hàng ngày chủ yếu nói tiếng Hoa. Năm 1983, anh vượt biên và ở trại tỵ nạn Pulao Bidong hơn một năm, sau đó định cư tại Los Angeles. Trong thời gian ở Los Angeles đã có dịp được nghe những băng nhạc thu âm cũ từ quê nhà và giọng Chế Linh và Duy Khánh với nhạc phẩm tình cảm phổ thông đã ảnh hưởng anh.

Tuesday, April 2, 2013

Tâm sự của một cựu nữ SV trường luật Sài Gòn: Chọn lựa



Có người bạn trước 1975 cũng học Luật gởi đến cho chúng tôi bài viết dưới đây “ Tâm sự của một cựu nữ sinh viên trường Luật”. Bài viết này là một thực tế trước 1975 trong giới SV . Chúng tôi cũng quen biết một số người đã chua cay khi chọn nhầm cho chính họ lý tưởng Cộng Sản , bài học đau thương này đến hôm nay không ít lớp trẻ hãi ngoại đang lầm , bằng những công tác từ thiện ,về nước làm việc cho VC … Đau lòng hơn nữa lớp già , lớp đã từng phục vụ cho VNCH vẫn đi lại vết chân xưa …Trong những sinh hoạt cộng đồng phức tạp ở hãi ngoại chúng ta không nên nhắm mắt đưa chân để đi lọt vào quỹ đạo của Cộng Sản Việt nam như một số hội đoàn, cá nhân ở tiểu bang Washington vấp phải ( chúng tôi đã đưa ra những chứng minh mà quý độc giả đã đọc ở trên biamieng.com , chúng tôi sẽ tếp tục đưa lên …) Bài viết này chúng tôi nghĩ là một nhắc nhở cho TRẺ và GIÀ ở Hãi ngoại dừng bước để không bị người đời nguyền rủa .
Chúng tôi xin phép người cựu nữ sinh viên trường luật để đăng bài này

Những Cánh Đại Bàng Sau Cơn Bão Lửa _Phạm Tín An Ninh


 Mùa hè Cali có những cơn mưa bất chợt. Riêng buổi chiều nay dù ngoài trời chói chang nắng hạ nhưng trong lòng tôi mơ hồ như đang ngập những cơn mưa. Trước mặt tôi hôm nay là những cánh đại bàng đã phải trải qua một cơn bão lửa. Cái hình ảnh bi tráng ấy thực sự đã gây trong tôi bao điều cảm xúc.

Tôi được một người đàn anh, cũng là cấp chỉ huy của tôi ngày trước, mời đến tham dự Buổi Họp Mặt Khóa Võ Bị Đà Lạt của anh. Buổi họp măt được đặt tên: Bảy Mươi Tuổi Đời – Năm Mươi Tuổi Lính. Chỉ mới nghe qua cái tên thôi, cũng đủ cảm thấy ngậm ngùi. Bởi ở tuổi bảy mươi, liệu các anh còn được gặp lại nhau bao nhiêu lần nữa, để cùng nhắc nhớ một thời trẻ trung, trận mạc. Thời mà hầu hết các anh đã từng là những cánh chim đại bàng xoải cánh trên các trận chiến hào hùng, oanh liệt, nhưng cuối cùng đành phải chấp nhận một kết cuộc tức tưởi, oan khiên.

Đành phải nói: Viết ngọng, nghĩ ngọng, và đọc ngọng


Bài này trích từ mục “Đành Phải Nói” của NS Diều Hâu-Florida

Viết Ngọng

Nói ngọng thì ai cũng biết là nói gì rồi, nhưng còn “viết ngọng”?

Tôi không biết tôi có được “đăng ký bản quyền” chữ “Viết ngọng” không nhỉ? Chả là thế này, trong tuần qua chúng tôi có một sự thảo luận nhỏ, trong  một nhóm nhỏ, về một vấn đề nhỏ, giữa một cô nhỏ với một thần tượng không nhỏ của cô (!). Hai trong nhóm nhỏ chúng tôi chê cô nhỏ “nói ngọng”.  Tôi thì phản đối vì cô nhỏ không hề nói ngọng nhiều. Giả tỉ nếu cô nhỏ nói ngọng nhiều thì bố bảo cô nhỏ cũng chả dám để người khác phỏng vấn. Suốt  gần một giờ líu lo, cô nhỏ nói ngọng có lẽ khoảng hai lần.

Monday, April 1, 2013

Trình độ Việt Ngữ của BBC và VOA



Trình độ Việt Ngữ của BBC và VOA

Khoảng hơn 20 năm nay tôi hầu như không bao giờ mở nghe đài VOA hoặc BBC bởi vì nếu là tin tức thế giới thì đã được các hãng thông tấn AP, UPI, Reuters… rồi các hãng truyền hình lớn như CNN, Fox News, các báo như New York Times, Washington Post tranh nhau loan tin sớm nhất. Rồi thì báo chợ, báo biếu Việt ngữ lan tràn ở cộng đồng cho nên chẳng cần nghe BBC hay VOA làm gì. Nhưng mấy lúc gần đây vì cần theo dõi tin tức ở trong nước cũng như những diễn biến dồn dập ở Biển Đông
cho nên tôi mới “mò” vào xem các trang Việt ngữ của BBC và VOA bởi vì các hãng này loan tin khá nhanh song nhiều khi cũng “cóp” lại bản tin trong nước. Nhưng tôi thật kinh hoàng khi phải đọc một thứ Việt ngữ xa lạ, không còn là thứ Việt ngữ mẫu mực mà tôi đã được học, được nghe, rồi viết rồi học hỏi gần như suốt đời. Đó là một thứ Việt ngữ cẩu thả, kém cỏi của những người không biết học tiếng Việt ở đâu. Văn phạm thì sai, chữ dùng thì làm dáng hoặc “đao to búa lớn”, câu văn tối nghĩa, què hoặc văn không phải là văn Việt mà là văn dịch theo kiểu “mot à mot”. (*).