Friday, October 19, 2018

Nơi có những cây tùng xanh biếc - Chuyện Tình Buồn - Cường Để và Ando Chie

Photo: Kỳ ngoại hầu Cường Để 

T/g: Trần Thùy Mai

Một người bạn Nhật kể lại với tôi rằng trong suốt mấy mươi năm sau khi Kỳ Ngoại Hầu Cường Để mất, bà Ando Chie sống trong một căn hộ đơn sơ, và giữ mãi trên vách những bức hình của ông….

Tôi rất muốn được tận mắt nhìn nơi đó, nhưng khi tôi đến Tokyo vào năm 2007, bà đã qua đời trước đó không lâu. Cũng may tôi đã đến nghĩa trang Zoshigaya nơi bà chôn nắm tro của nhà chí sĩ Việt Nam.

Hôm đó là một ngày tháng Tư, trong nghĩa trang có hoa anh đào nở. Tôi hình dung bóng Ando Chie lủi thủi một mình. Trong cảnh vắng lặng, những ngày tháng giữa Cường Để và Ando Chie bắt đầu hiện ra trong tôi. Một câu chuyện về tình yêu và phận người.

Bánh Căn Phan Thiết _Đỗ Hồng Ngọc

Bánh Căn

Viết cho Trần Vấn Lệ

Sao gọi là “Bánh Căn”? Có lẽ đó là món bánh “căn bản” của con nhà nghèo vùng Phan Rang, Phan Thiết. Ở Tuy Hòa, Nha Trang, Đà Lạt… cũng thấy có nhưng khác một chút. Saigon còn khác xa hơn và xuống tới Vũng Tàu thì Bánh Căn trở thành… “Bánh Khọt”!

Thursday, October 18, 2018

[VNCH] Châu về hợp phố _Hà Thúc Hùng



* Trích ĐS CHSLTQN 2018

Sau khi rời trường trung học Cường Để Qui Nhơn, Trần Anh Tuấn tiếp tục vào học đại học văn khoa Sài Gòn. Đầu năm 1967, anh tình nguyện nhập ngũ khoá 24 trường Bộ Binh Thủ Đức. Cuối năm đó anh mãn khoá ra trường và được phục vụ trong binh chủng Quân Cảnh.

Một kỷ niệm xưa _Tạ Thái Thanh




* Trích ĐS CHSLTQN 2018.

Khi tuổi về chiều, người ta thường thích một mình, thích lặng trầm tư về năm tháng cũ. Năm nay tôi đã gần tròn 60, cái tuổi về chiều. Có những điều rất gần, rất quen thuộc hằng ngày mà sao tôi lại lãng quên, nhưng có những điều rất xa trong quá khứ mà sao cứ còn hoài còn mãi  trong tôi.

Monday, October 15, 2018

Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Brett Kavanaugh


Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Brett Kavanaugh

Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Brett Kavanaugh
Brett Michael Kavanaugh sinh ngày 12 tháng 2 năm 1965 tại Washington DC. Cha ông là Everett Edward Kavanaugh Jr. và mẹ ông là Martha Gamble (Murphy). Cả hai Ông Bà đều là những luật gia và là giòng dõi Ái Nhĩ Lan (Irish) đến Mỹ lập nghiệp. Vợ ông là Ashley Estes Kavanaugh và hai ông bà có hai người con gái.

Wednesday, October 10, 2018

Vì... _T/g Lý Thụy Ý


Viết trong mùa hè đỏ lửa

Vì tất cả những người trong cuộc chiến
Đều mỉm cười chấp nhận chuyện chia ly.

Vì chúng mình là người trong cuộc chiến
Em không buồn khi tiễn bước anh đi.

Sunday, October 7, 2018

The Jakarta Post: Indonesian teenager survives 49 days adrift in Guam waters


Indonesian teenager survives 49 days adrift in Guam waters

Aldi Novel Aldilang, 19, was rescued by Panama-flagged vessel Arpeggio on Aug. 31 in Guam waters. (Courtesy of KJRI Osaka/-)
     
Aldi Novel Adilang, 19, had one of the loneliest jobs in the world: He was a lamp keeper for a floating fish trap, 125 kilometers out at sea, with weekly brief human contact and a walkie-talkie.

After keeping the trap for months, a hard wind on July 14 blew him thousands of kilometers away from home in North Sulawesi to Guam waters. He now had to cope not only with loneliness, but also hunger, thirst and fear.

The young man, however, survived for 49 days, until a Panama-flagged vessel, Arpeggio, rescued him in Guam waters. Before that, more than 10 ships had sailed past Aldi, failing to spot him as he waved for help.

The fish trap Aldi was working on is called rompong in North Sulawesi. Rompong is a fish aggregator device shaped like a modest hut. It floats in the middle of the sea supported by buoys and anchored to the seabed by a long rope. Aldi was contracted by the fish trap owner to light lamps around the rompong with a power generator every night to attract fish for six months. Every week, the owner would send someone to harvest the fish in the trap and give Aldi a week’s worth of supplies: food, gas for cooking, clean water and fuel for the generator.


Aldi Novel Aldilang, 19, has his temperature taken by Japanese port authorities earlier this month. He was rescued after 49 days adrift in Guam waters. (Courtesy of KJRI Osaka/-)

Drinking sea water

The Indonesian consul general in Osaka, Mirza Nurhidayat, who oversaw the return of Aldi after his rescue, said that, since the device was not a boat, it did not have any paddle or engine.

The rope that had kept Aldi’s floating hut in place had torn, and the strong wind had then blown him far to the north.

“The rompong owner has many rompong, maybe 50, spread out in waters north of Manado,” Mirza told The Jakarta Post on Sunday.

As Aldi was drifting away, his supply was only enough for several days, so he caught fish to stave off hunger and drank sea water. “After he ran out of the cooking gas, he burned the rompong’s wooden fences to make a fire for cooking. He drank by sipping water from his clothes that had been wetted by sea water,” Mirza said.

“Aldi said he had been scared and often cried while adrift,” said another diplomat of the consulate in Osaka, Fajar Firdaus.

“Every time he saw a large ship, he said, he was hopeful, but more than 10 ships had sailed past him, none of them stopped or saw Aldi,” Fajar went on.


Aldi Novel Adilang (right), 19, poses with an Indonesian consular official upon landing in Japan after being stranded for 49 days in Guam waters. (Courtesy of KJRI Osaka/-)

Difficult rescue

On Aug. 31, the bulk carrier Arpeggio sailed past Aldi, who waved his cloth again for help. At first, the ship’s crew did not see him, so Aldi tuned his radio to a frequency a friend of his had once told him to use in case he is blown away and sees a large ship.

Fortunately, the ship’s captain caught the signal. Realizing [there was someone pleading for help], he turned around,” said Mirza.

But the waves were high that day, so the Arpeggio had difficulty getting close to Aldi. After circling Aldi four times, the ship eventually threw a rope to help him, but the rope did not reach Aldi’s rompong. “Aldi then decided to jump into the sea to grab the rope, while the waves and wind rocked him,” Fajar said.

After weeks at sea, Aldi was already very weak and almost lost the rope. “But the ship’s crew managed to catch his hand,” Fajar said.

Happy ending

The captain immediately contacted Guam’s coast guard. Because the ship was heading to Japan, Guam’s coast guard told the captain to bring Aldi to Tokuyama, Japan.


Aldi Novel Aldilang, 19, (fourth from right) with his family in Manado, North Sulawesi, upon returning home on Sept. 9. (Courtesy of KJRI Osaka/-)

Arpeggio’s crew immediately gave Aldi a towel and an emergency snack. Afterward, they gave him fresh clothes and food, and the ship’s cook even cut Aldi’s hair.

On the same day, Japanese authorities contacted the Indonesian consulate general, said Mirza. His office immediately tried to find Aldi’s family and prepare the necessary documents for his return to Indonesia. “We coordinated with the shipping authorities in Japan, the ship’s captain, the Japanese coast guard and the immigration authorities,” Mirza said.

The Arpeggio docked in Japan on Sept. 6 at 3 p.m.

But Aldi had to be quarantined for health reasons, so he could not land yet. “We sent our staffer, Teguh, to accompany him and oversee all the process because of the language barrier.

Japan’s coastguard had asked for all sorts of details, including the dates, the shape of the rompong, what he had been doing there and so on, Mirza went on.

On Sept. 7, Aldi got the permission to enter Japan, and on Sept. 8 he flew from Japan to Jakarta. Mirza said that, because of the Jebi typhoon in Osaka, his office had to bring Aldi to an airport in Tokyo. The next day, he arrived in Manado.

Now Aldi is back with his family in Wori, Manado, and in good health, Mirza said.

“Aldi’s story is indeed dramatic, and we are thankful to all—the ship’s captain and the Japanese authorities—that have been very helpful in ensuring Aldi’s return. (sau/evi)

Tuesday, October 2, 2018

Cái tựa bài dưới đây đầy "tính XHCN" :-(



**
Nội cái tựa bài là đã mang đầy "tính XHCN" rồi. Trọng Dân xã nghĩa này xạo quá. Thật thà chút xíu vẫn hay hơn là ba xạo.

T/g Nguyễn Trọng Dân là dân Bắc kỳ XHCN. Y chưa sống một ngày nào dưới thời VNCH. Câu văn y viết rất tối nghĩa.
Bài này toàn là những dòng thơ phịa, có lẻ do y phịa ra. Bà con nào biết y thì xin nói cho y biết là đừng có học theo thói của vẹm láo mà "nổ" nữa.