Wednesday, May 1, 2019
Sunday, April 28, 2019
Friday, April 26, 2019
Saturday, April 20, 2019
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn - 30-4 Tưởng Nhớ Những Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn - 30-4 Tưởng Nhớ Những Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân

Ái Hữu Quân Trường Ðồng Ðế họp mặt
Nguyên Huy/Người Việt

Ái Hữu Quân Trường Ðồng Ðế họp mặt
Nguyên Huy/Người Việt
GARDEN GROVE (NV) - Tối Chủ Nhật, 14 Tháng Tám, tại nhà hàng Diamond, Garden Grove, các cựu hạ sĩ quan và sĩ quan xuất thân từ quân trường Ðồng Ðế Nha Trang lại có cuộc họp mặt hàng năm để hàn huyên thắt chặt thêm tình quân ngũ vẫn không hề lạt phai từ khi phải buông súng.
Saturday, April 13, 2019
Chuyện thằng Lang
Thằng Lang ra đời ở chiến khu Việt bắc. Mẹ nó đặt tên cho nó là Thạch Đạt Lang để ghi nhớ mối căm hờn quân Nhật đã tàn sát hơn 2 triệu dân Việt trong giai đoạn 9 năm kháng chiến 1945 - 1954.
Sống trên rừng Việt bắc, mẹ nó thường bị đói. Rừng Việt bắc thì có nhiều khỉ. Khỉ lanh lẹ, hái được nhiều trái cây ăn, làm mẹ nó thèm, cứ hay nhìn khỉ. Do đó mà khi đẻ nó ra, nó giống y chang như con khỉ.
Sống trên rừng Việt bắc, mẹ nó thường bị đói. Rừng Việt bắc thì có nhiều khỉ. Khỉ lanh lẹ, hái được nhiều trái cây ăn, làm mẹ nó thèm, cứ hay nhìn khỉ. Do đó mà khi đẻ nó ra, nó giống y chang như con khỉ.
Wednesday, April 10, 2019
Tuesday, April 9, 2019
Sunday, March 17, 2019
Cái chết của một ngôn ngữ - Tiếng Việt Sài Gòn cũ _Trịnh Thanh Thủy
Vấn đề ngôn ngữ là vấn đề của muôn thuở, không riêng gì của người Việt. Trong bài viết này, tôi muốn bàn về một thực trạng của tiếng Việt mà đã đến lúc, chúng ta không thể không suy nghĩ về nó một cách nghiêm chỉnh. Đó là nguy cơ diệt vong của một thứ tiếng Việt mà người miền Nam Việt Nam dùng trước năm 1975 hay còn được gọi là tiếng Việt Sài Gòn cũ. Thứ tiếng Việt đó đang mất dần trong đời sống hàng ngày của người dân trong nước và chẳng chóng thì chầy, nó sẽ biến thành cổ ngữ, hoặc chỉ còn tìm thấy trong tự điển, không còn ai biết và nhắc tới nữa. Điều tôi đang lo lắng là nó đang chết dần ngay chính trong nước chứ không phải ở ngoài nước.
Friday, March 1, 2019
Sunday, February 24, 2019
Những ngày bị thương nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa _Nguyễn Khôi Việt
Những ngày bị thương nằm Tổng Y Viện Cộng Hoà - Nguyễn Khôi Việt

Trên Facebook ngày hôm nay, một người bạn tag cho tôi bài Cây đàn bỏ quên. Vũ Khanh hát. Chợt nghe bồi hồi, thấy như màn sương ký ức đang kéo dần qua một bên để tâm hồn ngoảnh lại nhìn mảnh thời gian vàng cũ.

Trên Facebook ngày hôm nay, một người bạn tag cho tôi bài Cây đàn bỏ quên. Vũ Khanh hát. Chợt nghe bồi hồi, thấy như màn sương ký ức đang kéo dần qua một bên để tâm hồn ngoảnh lại nhìn mảnh thời gian vàng cũ.
Monday, February 18, 2019
[VNCH] Tôi và Sài Gòn🌹💗 _Phạm Bá Trực
Tôi và Sài Gòn
Sưu tầm: Đỗ Duy Ngọc

* Nhận từ email của Phạm Bá Trực
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy. Để tiện việc học hành, và vì lúc đấy cũng chẳng có phương tiện di chuyển, tôi bám trụ khu Trương Minh Giảng suốt quãng đời đi học. Cho đến khi đi làm mua nhà, tôi vẫn quanh quẩn khu vực ấy. Thế nên Sài Gòn trong tôi là những xóm nghèo, Sài Gòn với tôi là những người lao động nghèo, những căn nhà nho nhỏ, lụp xụp bên bờ kinh Nhiêu Lộc mà bây giờ khôngcòn nữa. Ngay đống rác ngay chân cầu Trương Minh Giảng thuở xưa cũng là nơi ghi dấu nhiều ký ức cùa tôi một thời đã đi qua không trở lại.
Sưu tầm: Đỗ Duy Ngọc

* Nhận từ email của Phạm Bá Trực
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy. Để tiện việc học hành, và vì lúc đấy cũng chẳng có phương tiện di chuyển, tôi bám trụ khu Trương Minh Giảng suốt quãng đời đi học. Cho đến khi đi làm mua nhà, tôi vẫn quanh quẩn khu vực ấy. Thế nên Sài Gòn trong tôi là những xóm nghèo, Sài Gòn với tôi là những người lao động nghèo, những căn nhà nho nhỏ, lụp xụp bên bờ kinh Nhiêu Lộc mà bây giờ khôngcòn nữa. Ngay đống rác ngay chân cầu Trương Minh Giảng thuở xưa cũng là nơi ghi dấu nhiều ký ức cùa tôi một thời đã đi qua không trở lại.
Friday, January 25, 2019
[VNCH] Con đường kỷ niệm 💗_VTT Nguyễn Như Sơn
Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm năm 1974
Trường Võ Trường Toản nằm ở gần cuối đường Nguyễn Bỉnh Khiêm với hai hàng cây dài bóng mát. Ngoài Sở Thú ra thì chung quanh phần nhiều là những công sở hay khu quân sự. Phải ra đến tận Đa Kao, Tân Định, Thị Nghè hay Bà Chiểu mới thấy có những khu dân cư đông đúc. Thành ra phần lớn học sinh Võ Trường Toản (VTT) đều cư ngụ ở những khu vực xung quanh nói trên. Ngày hai lần đi về, những con đường như Nguyễn Bỉnh Khiêm hay Đinh Tiên Hoàng (ĐTH) hẳn phải trở nên thân thuộc biết bao trong lòng những học sinh đã trải qua đến bẩy năm đèn sách dưới mái trường VTT.
Trường Võ Trường Toản nằm ở gần cuối đường Nguyễn Bỉnh Khiêm với hai hàng cây dài bóng mát. Ngoài Sở Thú ra thì chung quanh phần nhiều là những công sở hay khu quân sự. Phải ra đến tận Đa Kao, Tân Định, Thị Nghè hay Bà Chiểu mới thấy có những khu dân cư đông đúc. Thành ra phần lớn học sinh Võ Trường Toản (VTT) đều cư ngụ ở những khu vực xung quanh nói trên. Ngày hai lần đi về, những con đường như Nguyễn Bỉnh Khiêm hay Đinh Tiên Hoàng (ĐTH) hẳn phải trở nên thân thuộc biết bao trong lòng những học sinh đã trải qua đến bẩy năm đèn sách dưới mái trường VTT.
Tuesday, January 15, 2019
What I saw in France 😶 _By Paul Brian
Tear gas, anger over the cost of living—the demonstrations that rocked Paris are still going strong.
By PAUL BRIAN • January 14, 2019
ROUEN, FRANCE – A large plastic garbage can ignites with a whoosh in front of the Church of Saint Joan of Arc in Rouen, Normandy. The smell of acrid plastic and waste fills the air, mixed with the odor of tear gas and pepper spray.
Tuesday, January 1, 2019
[VNCH] Chùm hoa trắng _t/g ?
Thời gian đã vừa đủ xa để những dáng dấp của kỷ niệm tôi ngả màu tím. Dù tâm hồn tôi là cái nôi lúc nào cũng muốn đu đưa để dỗ dành hoài kỷ niệm xanh mãi như lúc ban đầu. Song bận rộn một phần cuộc sống chen chúc vất vả náo nhiệt của mọi tiếng động, động cơ xe, động cơ máy bay, cùng những tiếng bom, tiếng đại bác đã làm thành phố mỗi ngày một thêm bé nhỏ, nồng nặc một bầu không khí chen đua, chạy đuổi. Đó là một phần lớn của lý do tại sao những ngọn cỏ trong các công viên thành phố không còn xanh và không biết đến bao giờ mới thèm xanh lại. Tất cả đã làm cho chúng ta héo úa mất nhiều kỷ niệm, riêng tôi, đã đánh rớt biết bao những điều yêu dấu vào lãng quên.
Còn lại có chăng là Chuyên, người con gái đầu tiên đã đi qua đời tôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)